Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 217: CHƯƠNG 217: TA PHẢI ĐIÊN NHƯ THẾ NÀO TA MỚI ĐỒNG Ý GIA NHẬP PHẬT MÔN (2)

Chương 217: Ta phải điên như thế nào ta mới đồng ý gia nhập Phật Môn (2)

“Đến Diệp đại nhân cũng đến tham gia pháp hội, xem ra Phật Môn đúng là có chút danh tiếng!”

Các bách tính nhìn thấy Diệp Ninh, cả mặt đều là tôn trọng.

Thậm chí rất nhiều người còn cuồng nhiệt.

Bởi vì sự xuất hiện của Diệp Ninh, thậm chí khiến mọi người cảm thấy Diệp Ninh không bình thường.

Đúng là sức mạnh của thần tượng.

Bây giờ Diệp Ninh được coi như là lưu lượng đứng đầu Đại Chu, không chỉ là kinh thành, thậm chí là trong sáu nước, cũng đang truyền tụng tên tuổi của hắn.

“A di đà phật, bần tăng bái kiến Giám Chính đại nhân!”

Viên Phương đại sư hai mắt sáng lên, đi lên chào hỏi Diệp Ninh.

Bề ngoài, hắn phong độ phiên phiên.

Nhưng ở trong lòng, lại càng thêm kiên định suy nghĩ muốn độ hóa Diệp Ninh.

Diệp Ninh đến một câu cũng không nói, chỉ là đến đây, mà đã có rất nhiều bách tính đều sinh ra hứng thú đối với Phật Môn.

Nếu như Diệp Ninh gia nhập Phật Môn thì sao?

Phật Pháp nhất định sẽ được hưng thịnh!

Trong lòng Viên Phương đại sư có chút kích động, hắn tìm kiếm nhiều năm, cuối cùng cũng tìm được một con đường tắt. Chỉ cần buộc chặt được Diệp Ninh, thì đồng nghĩa với việc buộc chặt được vạn vạn người!

“Bái kiến pháp sư.”

Diệp Ninh chắp tay, nói.

“Pháp sư có thể vì bách tính đã chết vì khổ nạn lúc trước, cùng với năm vạn Xích Diệm quân mà siêu độ, đây đúng là việc tốt, bản quan lần nữa cảm ơn pháp sư.”

Diệp Ninh rất khách khí.

Đây đúng là một việc làm tốt.

Kiếp này Phật Môn cũng không phải là lừa gạt người khác, bọn họ nói là siêu độ, vậy thì đúng là có thể tịnh hóa oán khí, khiến cho những người đã chết vì khổ nạn, khi luân hồi, bớt phải chịu mấy phần đau khổ.

Hoàn toàn được coi như là tích lũy công đức.

Nếu không, Diệp Ninh cũng lười đến đây.

“Nào có, nào có, thân là đệ tử Phật Môn, đây là chuyện mà bần tăng nên làm, ngược lại đại nhân, có một tấm lòng từ bi, bần tăng thấy Diệp đại nhân có huệ căn uyên thâm, thích hợp gia nhập Phật Môn ta.”

Sau đó, trong mắt Viên Phương đại sư sáng chói, thăm dò hỏi.

Có điều, hắn cũng không phải là nói dối.

Đích thân gặp Diệp Ninh, đúng là cảm nhận được con người Diệp Ninh bất luận là khí chất, bề ngoài đều là rất xuất sắc.

Hơn nữa trên người hắn có một cỗ chính khí cuồn cuộn mạnh mẽ.

Chính khí cuồn cuộn đại biểu cho phẩm đức và chính nghĩa, điều này không hề xung đột với sức mạnh của Phật môn.

Diệp Ninh nhất định là ưu tú.

Một người ưu tú, đương nhiên là có huệ căn.

“Pháp sư khách khí… Gia nhập Phật Môn, vẫn là thôi đi, bản quan không quá thấy hứng thú.”

Diệp Ninh dứt khoát từ chối.

Chuyện này ra chuyện đó.

Bảo hắn làm hòa thượng, hắn nhất định là không có hứng thú. Trực tiếp một chút, hắn đối với toàn bộ Phật Môn, đều không có hứng thú gì. Kiếp trước bởi vì người lớn tuổi ở trong nhà thường xuyên lễ Phật cầu an lành, hắn cũng từng đọc mấy quyển kinh Phật, nhưng đó đều là nhàm chán. Đứng ở góc độ của hắn mà nghĩ, ta còn trẻ tuổi như thế, sao có thể không ăn thịt, không cứu vợ chứ? Phải biết là khó khăn lắm mới xuyên không đến thế giới này, không tam thê tứ thiếp, vậy thì đúng thật là làm mất mặt người tu hành. Hơn nữa chuyện quan trọng nhất là, ta lúc nào cũng có khả năng biến thành Thiên Đế. Thiên Đế lợi hại như thế nào, không mạnh hơn so với Phật Môn các ngươi sao?

Ta phải điên như thế nào, mới muốn gia nhập vào Phật Môn của các ngươi?

“Phật Môn nghiên cứu duyên pháp, tuy đại nhân không muốn, nhưng dù sao thì chúng ta cũng có duyên.”

Hai tay Viên Phương đại sư chắp lại, cũng không dây dưa, đích thân dẫn đường cho Diệp Ninh, mời người của Viện giám sát vào chỗ ngồi.

Đây đúng thật là phù hợp với dự liệu trong lòng của ông ấy.

Nếu như vừa mới bắt đầu Diệp Ninh trực tiếp đồng ý, vậy thì ngược lại ông cảm thấy không thực tế.

Những năm nay, ông đã sớm quen với việc bị người khác từ chối.

Chỉ có điều, người khác từ chối rồi, ông cũng sẽ không ép buộc.

Nhưng Diệp Ninh không được.

Chuyện này còn chưa kết thúc.

Trong lòng Viên Phương đã sớm có kế hoạch.

Ông ta ẩn giấu rất sâu, sau khi sắp xếp Diệp Ninh ngồi xuống, thì dẫn theo chúng tăng bắt đầu tụng kinh, làm pháp…

Nhưng ông ta lại là không biết.

Bản thân ẩn giấu sâu như thế, vẫn như trước bị người khác nhìn thấy.

“Tâm tư của hòa thượng không đơn thuần.”

Bùi Ngữ Hàm ngồi ở bên cạnh Diệp Ninh, cười mà như không cười nói.

Huyên Huyên trợn mắt.

Nàng rất muốn nói: Ngươi mói là người có tâm tư không đơn thuần đi?

Huyên Huyên đã sớm hi vọng Bùi Ngữ Hàm nhanh chóng rời đi, dưới cái nhìn của nàng, ngươi đã có thể tự do di lại rồi, còn ở lỳ nhà ta làm gì?

Nàng rất không muốn nhìn thấy Bùi Ngữ Hàm và Diệp Ninh thân thiết với nhau.

Nhưng Diệp Ninh hoàn toàn không có loại tự giác này, hắn chau mày hỏi.

“Tại sao lại nói như thế?”

Thật ra sự tán thưởng của hắn đối với Viên Phương cũng tạm được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!