Chương 228: Chúng sinh mỗi người một vẻ (2)
Cảm thấy có đạo lý, đương nhiên sẽ có lực thuyết phục.
Vậy thì bước tiếp theo, chính là bị độ hóa.
Muốn phá vỡ loại thủ đoạn này, nhất định phải phá vỡ đối phương từ trên đạo lý này, khiến cho những lời của hắn không đứng vững được.
Diệp Ninh hỏi.
“Những gì con lừa này vừa nói, Phật Pháp cũng có thể cứu thế, ta muốn hỏi thử xem, làm như thế nào?”
Viên Phương thấp giọng niệm Phật hiệu, nói.
“Đời người có tám nỗi khổ, sinh lão bệnh tử, yêu hận chia ly, Phật Môn ta có điển tích vô thượng, sau khi đọc hết một lượt, có thể vượt qua biển khổ, đi đến thế giới cực lạc!”
Diệp Ninh cười lạnh một tiếng, nói.
“Phật Pháp thật sự thần kỳ như thế? Con lừa ngươi dựa vào cái gì mà tự tin như thế?”
Viên Phương cười nhẹ, nói.
“Bởi vì Phật Pháp vô biên, vô cùng kỳ diệu, đợi đến khi thí chủ gia nhập Phật Môn, đương nhiên sẽ hiểu.”
Diệp Ninh lắc lắc đầu, nói.
“Ngươi nói những thứ hư vô viển vông này, không thể nào thuyết phục được ta, như thế này đi, ta hỏi ngươi một câu hỏi, xem xem ngươi có thể trả lời được không.”
Viên Phương có chút kinh ngạc.
Diệp Ninh đây là muốn biện phật pháp với hắn?
Nực cười.
Đệ tử Phật Môn, từ trước đến nay chưa từng sợ cái này.
Hắn tràn ngập tự tin, nói.
“Mời thí chủ nói.”
Diệp Ninh cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, hỏi.
“Nông phu học Phật Pháp, có thể siêu thoát sao?”
Viên Phương trả lời.
“Đương nhiên, trong Phật Pháp, chúng sinh bình đẳng, quý nhân cũng được, nông phu cũng được.”
Diệp Ninh gật gật đầu, nói.
“Ngươi từng làm nông phu chưa?”
Viên Phương lắc lắc đầu, sao hắn có thể từng làm nông phu.
“Ngươi chưa từng làm nông phu, ngươi căn bản không hiểu được, ngươi dựa vào cái gì chắc chắn như thế?”
Diệp Ninh chất vấn.
“Bởi vì Phật Pháp vô biên, Phật Tổ cao trên chín tầng mây, nhưng mà lại có thể nhìn thấy được tất cả mọi thứ trên thế giới này, đương nhiên hiểu được nỗi khổ của thế gian.”
Diệp Ninh nhìn hắn ta chằm chằm, cười nói.
“Vậy được, ngươi nói ngươi hiểu được nổi khổ của thế gian, vậy thì ta hỏi ngươi, công việc của nông phu là cái gì?”
“Cày cấy.”
“Vậy thì lúc cày cấy, một mẫu đất phải cày bao nhiêu lần? Mỗi lần phải rắc ra bao nhiêu hạt giống? Lúc nào thì tưới tiêu? Lúc nào thì nhổ cỏ? Lúc nào cây lương thực có thể mọc lên? Nếu như gặp phải côn trùng gây hại, nên giải quyết như thế nào?”
Diệp Ninh hỏi một loạt vấn đề.
“Đây.”
“…”
Viên Phương không trả lời được.
Hắn ta chưa từng làm nông phu, hắn ta căn bản không hiểu được.
“Điều này quan trọng sao? Bần tăng không cần biết nông phu cày cấy như thế nào, bần tăng chỉ cần giúp bọn họ thoát ra khỏi biển khổ là được.”
Viên Phương nói.
“Điều này không quan trọng sao? Ngươi không hiểu nông phu, vì thế ngươi căn bản sẽ không biết, những hạt giống được gieo trồng xuống đó, là hi vọng một năm của bọn họ; mỗi lần khi bọn họ cúi lưng xuống, phải cúi rất lâu, sau khi đứng dậy phần lưng sẽ đau đớn rất khó chịu, ngươi cũng không biết, sau khi cây lương thực bị côn trùng phá hoại, bọn họ đau khổ và tuyệt vọng như thế nào, ngươi nói cuộc đời con người có tám cái khổ, nhưng chỉ là nói, ngươi căn bản chưa từng trải qua, ngươi dựa vào cái gì nói bản thân có thể giúp người khác siêu thoát?”
…
Diệp Ninh liên tiếp cười lạnh, nói.
“Ngươi dùng tâm thái của người đứng ngoài cuộc quan sát, lạnh nhạt nhìn tất cả mọi thứ của thế gian, sau đó đã dám nói bản thân hiểu rồi, dựa vào cái gì?”
“Phật Môn không có việc gì mà xuất hiện, cả ngày tụng kinh lễ Phật, khách hành hương ra vào, đưa vàng bạc cho các ngươi, cuộc sống đã sớm ở trên mây.”
“Bản thân ngươi ngoại trừ biết niệm kinh gì, niệm Phật cái gì đó, thật ra ngươi cái gì cũng không biết!”
Một hồi câu hỏi linh hồn này, khiến cho Viên Phương rơi vào trầm mặc.
Từ trước đến nay chưa có người nào biện luận với hắn từ góc độ này.
Không hiểu chúng sinh, dựa vào cái gì dám nói đi cứu chúng sinh?
Góc độ nhìn của Diệp Ninh, khiến cho hắn ta không thể nào phản bác được.
Hắn ta là muốn cưỡng ép độ hóa Diệp Ninh, nhưng hắn ta không thể nào tùy tiện sắp xếp Phật Pháp, không trả lời được, chính là không trả lời được, nhưng hắn ta sẽ không nhận thua như thế.
Hắn ta nhìn về phía Diệp Ninh, nói.
“Phật Pháp không hiểu chúng sinh, lẽ nào thí chủ hiểu được?”
Diệp Ninh lắc lắc đầu.
“Vậy thì những lời mà thí chủ nói, sẽ không có ý nghĩa gì cả, Phật Pháp không làm được, thí chủ cũng không làm được.”
Diệp Ninh búng búng ngón tay, nói.
“Ta không làm được là bởi vì ta không thể nào đi dạy chúng sinh nên làm như thế nào, trên thực tế không cần ta phải dạy bọn họ cái gì, bởi vì mỗi một người, đều có thái độ của bản thân mình, không cần người khác nói này nói kia.”
“Sinh lão bệnh tử, yêu hận chia ly, dưới cái nhìn của ta, là khổ, nhưng cũng là ngọt.”
“Lúc còn sống, cuộc đời nên tự tại, vui vẻ mà sống; khi về già, hãy an hưởng, bảo dưỡng ngàn năm; lúc bị bệnh, nên nghỉ ngơi thật tốt, không cần nghĩ nhiều; lúc chết, không thẹn với lòng, lương tâm trong sạch; khi yêu, dũng cảm tiến về phía trước, dùng hết sự nồng nhiệt; khi hận, ghi khắc tận trong lòng, đừng lạc lối; khi chia ly, học được cách buông tay, rộng rãi đối đãi với người.”