Chương 232: Ngươi tu hành chỉ là Phật Pháp tiểu thừa (giáo lý đạo Phật)
Nhưng Diệp Ninh thì khác.
Hắn đối kháng tiên môn, cùng lắm chính là chết.
Nếu như Diệp Ninh thật sự bị tiên môn giết rồi, vậy thì đến lúc đó tiên môn sẽ biết cái gì mới gọi là người ác chân chính.
Nhưng Phật Môn lại hết một lòng muốn bảo vệ Diệp Ninh, còn bảo hắn quy y, làm hòa thượng, đây thật sự là quá ác độc rồi, ngươi không giết ta, muốn bảo vệ thì thôi đi, còn muốn ta làm hòa thượng, để một cái đầu trọc, ăn chay niệm phật, bỏ rượu bỏ sắc.
Dựa vào cái gì?
Đây không phải là muốn ta ngồi nhà lao sao?
Vì thế Diệp Ninh nhất định phải cho Viên Phương, cho Phật Môn một bài học thật sâu.
Chỉ có điều trước mắt ngoại trừ hắn có suy nghĩ này ra, người khác hoàn toàn không nghĩ về phương diện này, dù sao chuyện này nghe ra thì có vẻ hoang đường, Phật Môn ở nước Hỏa La xa xôi, Diệp Ninh ngươi cho dù thật sự có bản lĩnh, thì có thể làm cái gì để ảnh hưởng đến Phật Môn đây?
Nhưng Diệp Ninh đã âm thầm nắm bắt được điểm đột phá, hắn tiếp tục hỏi.
“Đại sư có tiện tiết lộ cho ta một chút tình hình nội bộ của Phật Môn không?”
Viên Phương gật đầu, nói.
“Thí chủ hỏi đi.”
Nội tâm của hắn ta có chút tò mò. Diệp Ninh đã đánh toàn thắng rồi, kế hoạch của hắn cũng đã hoàn toàn thất bại. Theo lý mà nói, lúc này Diệp Ninh nên kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống mới đúng.
Mà hắn ta giống như chó nhà có tang, bị người Đại Chu tức giận đuổi ra ngoài.
Nhưng kết quả thì sao?
Vốn dĩ bầu không khí căng thẳng gươm súng sẵn sàng ngược lại hòa bình một cách kỳ lạ, Diệp Ninh cũng hoàn toàn không có ý tính nợ với hắn, mà thay vào đó hỏi về tình hình của Phật Môn.
Lẽ nào hắn có hứng thú với Phật Môn rồi?
Nhưng chuyện này sao có thể?
Dương nhiên hắn ta sẽ không ngờ được, Diệp Ninh muốn dùng một cách khác để trả thù hắn ta.
“Ta muốn hỏi về cảnh giới của Phật Môn.”
Diệp Ninh hỏi.
“Phật Môn không gọi là cảnh giới, mà gọi là quả vị, đọc Phật Pháp, hành lễ Phật, là có thể nhập đạo, sau đó tu hành, nếu như có thể viên mãn, sẽ có được quả vị, như La Hán, Bồ Tát, Phật Đà,…”
Đây không phải là chuyện bí mật gì, chỉ có điều bình thường người Đại Chu đều không có hứng thú tìm hiểu, bây giờ Diệp Ninh hỏi, Viên Phương nói hết tất cả: “Có được quả vị, lại có phân biệt phẩm cấp, phẩm cấp càng cao, đương nhiên Phật lực càng mạnh.”
Viên Phương giải thích một hồi.
Phật Môn so với hệ thống tu hành xuất hiện ở Đại Chu, hoàn toàn là một thứ mới tinh.
Mà tư tưởng bảo thủ lan rộng khắp Đại Chu, mọi người đối với thứ mới, theo bản năng đều là có chút kháng cự.
Đây chính là một trong những nguyên nhân khiến cho Viên Phương truyền giáo khó khăn.
Bây giờ Diệp Ninh hỏi, hiện trường lại có nhiều người như thế, Viên Phương có thể nói là cầu mà không được, hắn ta hi vọng thông qua lời giải thích của bản thân, để cho mọi người sinh ra hứng thú đối với Phật Môn.
Nhưng rõ ràng là hắn ta thất vọng rồi.
Diệp Ninh đúng là sinh ra hứng thú, nhưng lại không phải là loại mà hắn ta mong đợi, Diệp Ninh hỏi.
“Vừa rồi ngươi nói đến quả vị, phẩm cấp nhiều như thế, vậy thì Phật Tổ thì sao? Vừa rồi vị Phật Đà mà ngươi nhắc đến, có phải là Phật Tổ không?”
Viên Phương trả lời.
“Đúng thế, Phật Đà chính là Phật Tổ, quả vị của Phật Tổ là chí cao vô thượng, độc nhất vô nhị, đứng ở trên cao Phật Quốc, từ trên cao nhìn xuống thế gian, đại từ đại bi, Phật lực vô biên.”
Diệp Ninh lại hỏi.
“Vậy thì Bồ Tát, La Hán, cùng với Phật tu bình thường, không thể nào biến thành Phật Tổ sao?”
Viên Phương chau mày, nói.
“Đây là điều đương nhiên, Phật Tổ chí cao vô thượng, đó là quả vị cao nhất của Phật Môn, tất cả của Phật Môn, đều là do Phật Tổ tạo ra, tất cả quả vị đều phải ở dưới Phật Tổ!”
Diệp Ninh không hỏi nữa.
Hắn chớp chớp đôi mắt.
Phật Môn của thế giới này, đúng thật là khác với kiếp trước.
Thế mà Phật Môn lại chỉ có một tôn Phật Tổ, ngoại trừ Phật Tổ, thì không có Phật nào khác nữa, bất luận nỗ lực như thế nào, cũng không thể trở thành Phật….
A cái này. Đây cũng là Phật Môn?
Diệp Ninh cũng không biết đây là đi lệch rồi, hay là chuyện gì, dù sao chuyện của Phật Môn không liên quan đến hắn, hắn cũng không thể nào lên kế hoạch gì cho Phật Môn.
Nhưng hắn lại là tìm thấy lỗ hổng chết người.
“Ta muốn loại bỏ toàn bộ những lỗ hổng trong não trong đầu những Phật tu này, để bớt sau này bọn họ ghê tởm ta!”
Diệp Ninh đã cảm giác được sự uy hiếp của Phật Môn đối với hắn rồi.
Hắn cũng từng nghĩ, có lẽ bây giờ nhân cơ hội giết Viên Phương, có phải là có thể loại bỏ uy hiếp không.
Nhưng hắn quá ngây thơ rồi.
Viên Phương không phải là người bình thường, hắn là cao tăng của chùa Lôi m nước Hỏa La, sau lưng hắn, có một giáo phái hùng mạnh, hắn có đồng môn, cũng có sư tôn.