Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 246: CHƯƠNG 246: THẬT SỰ CÁI GÌ CŨNG CÓ THỂ HÚT? (2)

Chương 246: Thật sự cái gì cũng có thể hút? (2)

Hắn ta là hoàng tộc đã sớm bị người đời quên lãng, bây giờ ngoại trừ cái danh hiệu hoàng thúc, có thể khiến hắn ta không lo ăn lo uống ra, những cái khác cái gì cũng không có được.

Cho dù đến ra ngoài, cũng không được.

Cho dù hắn ta là giả điên, đồng thời rất thánh minh, vậy thì còn có tác dụng gì nữa?

Lẽ nào hắn ta còn có thể phản Thiên Tử sao?

Không thể nào, không có bất kỳ thế lực nào ủng hộ hắn ta.

Vì thế Huy Vương này, không phải là một nhân vật quan trọng lắm. Mọi người khi nhắc đến, nhiều lắm là cảm khái cho vận mệnh của hắn ta mấy câu, sau đó sẽ không nói nhiều thêm cái gì nữa.

Ngược lại là Bùi Ngữ Hàm, Diệp Ninh từ trước đến nay vẫn muốn luôn tìm hiểu rõ ràng nàng ta.

Đương nhiên, đừng hiểu lầm, không phải là tìm hiểu cơ thể, mà là tìm hiểu rõ thực lực của nàng ta.

Nữ tử này vừa mới bắt đầu xuất hiện đã rất thần bí, sau đó lại giải trừ nguy cơ sống chết cho Diệp Ninh.

Sau đó tuy ít nói lầm lỳ, nhưng mỗi lần lên tiếng, đều nói đúng vào trọng điểm của vụ việc.

Nàng ta có năng lực, có tầm mắt, có kinh nghiệm, càng có suy nghĩ hơn.

Nữ nhân này, nhất định không phải là loại người không biết cái gì.

“Bùi tỷ rất quen thuộc với Quần Ngọc Các?”

Diệp Ninh mỉm cười thăm dò.

Hắn cảm thấy lúc đó bản thân chân thành giữ Bùi Ngữ Hàm lại là thất bại, vốn dĩ cảm thấy ma tu rất nguy hiểm, để ở bên người có thể làm nhân tố không ổn định.

Kết quả phát triển của sự việc lại có chút vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Nữ nhân này không có một chút nào khiến cho Diệp Ninh cảm thấy nguy hiểm, ngược lại mơ mơ hồ hồ cứu mạng Diệp Ninh.

Để đề phòng sau này ở trong tình huống không biết gì gặp phải đâm sau lưng, Diệp Ninh nhất định phải tìm hiểu rõ thực lực của Bùi Ngữ Hàm.

“Không phải là rất quen thuộc với Quần Ngọc Các, mà là đều không lạ mặt gì với tất cả Tiên Môn.”

Bùi Ngữ Hàm cũng mỉm cười như thế nhìn Diệp Ninh.

Làm sao nàng có thể không biết suy nghĩ mục đích của Diệp Ninh?

Nhưng nàng ta không hề vạch trần.

Nếu như nói lúc trước, nàng ta nhất định là không muốn nhắc đến, nhưng tiếp xúc lâu như thế, nàng đã có chút hiểu biết đối với Diệp Ninh.

Người này có thể coi là một nam tử kỳ lạ.

Phải biết rằng dựa vào tầm mắt và kinh nghiệm của Bùi Ngữ Hàm, từ trước đến nay chưa bao giờ có một người, có thể được nàng ta đánh giá cao như thế.

Diệp Ninh là người đầu tiên.

Ngay từ lần đầu tiên gặp Diệp Ninh, nàng đã cảm thấy Diệp Ninh khác biệt với người ở trên thế giới này.

Tuổi tác của hắn không lớn, nhưng lại rất thông minh.

Thực lực của hắn không mạnh, nhưng lại không sợ Tiên Môn.

Chuyện quan trọng nhất là, tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu địa vị như ngày hôm nay, nhưng từ trên người hắn lại không nhìn ra được một khí kiêu ngạo và vui mừng nào.

Từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn bình tĩnh.

Đặc biệt là hắn đối với người hầu, thái độ đối với bình dân, càng là lộ ra một vẻ tôn trọng và bình đẳng.

Điều này là thứ khiến cho Bùi Ngữ Hàm cảm thấy ngạc nhiên nhất.

Bình đẳng và tôn trọng, nói ra thì dễ dàng.

Nhưng mà ở thế giới này, dường như từ trước đến nay đều là thứ chưa từng xuất hiện.

Quý nhân chính là quý nhân, bình dân chính là bình dân.

Con người được chia làm ba bảy loại, có người chính là trời sinh cao quý, đây mới là tư tưởng bình thường ở thế giới này!

Nhưng mà trên người Diệp Ninh, lại hoàn toàn không nhìn được loại tư tưởng này.

Ở trong mắt của hắn, Tiên Môn, Phật Môn, bình dân, quan lại, ma đạo… Dường như đều không có gì khác biệt.

Điều này khiến cho hứng thú của Bùi Ngữ Hàm đối với Diệp Ninh càng thêm nồng hậu, đồng thời cũng sinh ra công nhận đối với hắn.

Nàng cho cho rằng tương lai Diệp Ninh sẽ trở thành đồng minh đáng tin cậy.

Nếu như người quen thuộc Bùi Ngữ Hàm biết được suy nghĩ của nàng ta, nhất định sẽ vô cùng ngạc nhiên, bởi vì rất khó tưởng tượng được, loại người tàn nhẫn ác độc như Bùi Ngữ Hàm, ai cũng không tin tưởng, thế mà lại dùng hai chữ “đáng tin” này để nhìn nhận một người khác.

Vì thế, chính bởi vì như thế, Bùi Ngữ Hàm sẽ không tránh né, mà lần đầu tiên, để lộ ra một phần thực lực của bản thân với một người có thời gian quen biết không lâu.

“Ngươi cũng không cần thăm dò ta, ta cũng không ngại trực tiếp nói với ngươi, ta là truyền nhân của Ma Tông!”

Bùi Ngữ Hàm nói xong, thì nhìn thẳng vào mắt của Diệp Ninh.

Nàng ta rất muốn nhìn thấy Diệp Ninh lộ ra thần sắc chấn kinh.

Bởi vì bình thường mà nói, khi người bình thường nghe thấy Ma Tông, đều sẽ lộ ra những thần sắc như sợ hãi, ghét bỏ, nàng cảm thấy Diệp Ninh khác với người khác, có lẽ sẽ không có loại biểu cảm này.

Nhưng Diệp Ninh lại lần nữa khiến nàng cảm thấy bất ngờ.

“Cái gì là Ma Tông?”

Hắn tỏ ra mơ hồ.

Bùi Ngữ Hàm: “…”

Những người khác của Viện giám sát lại bùng nổ rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!