Chương 265: Diệp đại nhân, ngươi đây là có ý gì
Làm gì còn có một chút bầu không khí vui mừng nào?
Thái Hậu vẫn luôn ở bên trong quan sát lộ ra vẻ tức giận.
“Hay cho một quyền thần!”
Vốn dĩ bà ta còn muốn cho Diệp Ninh xấu hổ, bây giờ lại là không ngồi nổi nữa.
Trong sự vây quanh của một đám cung nữ, chậm rãi từ bên cạnh đi ra.
“Diệp đại nhân uy phong thật là lớn!”
Bà ta còn chưa ngồi xuống, đã nhìn chằm chằm Diệp Ninh, trong đôi mắt hẹp dài, lóe lên một tia lạnh nhạt.
“Bái kiến Thái Hậu!”
Thái Hậu xuất hiện, quần thần đều thở phào một hơi, cảnh tượng ngượng ngùng này cuối cùng cũng có thể kết thúc rồi.
Bọn họ toàn bộ cúi đầu bái, chúc thọ Thái Hậu.
Sắc mặt của Thái Hậu tốt hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.
Mà Diệp Ninh, cũng nhìn Thái Hậu.
Tuổi tác của Thái Hậu không còn nhỏ nữa.
Nhưng không quá già, nhìn từ vẻ bề ngoài, ngược lại là dáng vẻ của người phụ nữ trung niên xinh đẹp, vẫn như trước có nét quyến rũ riêng.
Đây chính là ưu thế của nữ nhân ở thế giới này, ở thế giới siêu phàm, có rất nhiều thứ như đan dược, linh dược, có thể khiến cho bọn họ giữ được thanh xuân.
Thân phận của Thái Hậu tôn quý, đương nhiên không thiếu những thứ như thế này.
Từ trong mắt của Diệp Ninh, không nhìn thấy được một chút thần sắc tôn kính nào.
Thân là một người xuyên không, vốn dĩ Diệp Ninh không có khái niệm nghiêm ngặt về thứ bậc, cũng chính là nói thân phận Thái Hậu này đối với hắn mà nói, không hề có chút đặc biệt nào.
Hơn nữa, xuất thân của Thái Hậu đến từ gia tộc tu tiên, lại có quan hệ nhất định với Quần Ngọc Các, đây là kẻ địch trời sinh của Diệp Ninh.
Đối đãi với kẻ địch, khách khí là không có ý nghĩa gì cả.
“Bệ hạ đến!”
Đúng vào lúc này, thái giám ở bên ngoài cung cao giọng hô.
Cơ Minh Nguyệt đi vào.
Mọi người nhanh chóng bái lạy.
“Bái kiến mẫu hậu.”
Khóe miệng Cơ Minh Nguyệt cười lạnh, đi lên hành lễ.
Đối mặt với Thiên Tử, cho dù Thái Hậu có cái gì bất mãn, cũng phải cho mấy phần thể diện, chỉ có thể thu hồi ánh mắt, lãnh đạm nói.
“Bệ hạ bận rộn quốc sự, thật ra không cần phải đến chỗ ai gia.”
Cơ Minh Nguyệt lắc lắc đầu, nói.
“Mẫu hậu là trưởng bối của trẫm, thọ thần của trưởng bối, nếu như vãn bối không đến, không phải là bất hiếu sao?”
Thái Hậu cười lạnh một tiếng, nói.
“Đến cũng đến rồi, bệ hạ ngồi xuống đi.”
Bà ta phất tay, trở về vị trí của mình ngồi xuống.
Đối với Cơ Minh Nguyệt, bà ta nhất định là không có bất kỳ cảm tình nào để nói.
Cơ Minh Nguyệt cũng không phải là con của bà ta, nhiều năm nay hai người gần như không gặp mặt mấy lần.
“Mọi người cũng ngồi vào chỗ đi, ngày hôm nay là thọ thần của mẫu hậu, là ngày vui lớn, mọi người còn đứng đó làm cái gì?”
Cơ Minh Nguyệt không gấp gáp ngồi xuống, mà quay người hòa giải.
“Đa tạ bệ hạ!”
Mọi người nhanh chóng cảm ơn, lúc này mới ngồi xuống.
Cơ Minh Nguyệt lại nhìn Diệp Ninh đang đứng, nói.
“Nếu như Diệp đại nhân không để ý, hay là cùng ngồi với trẫm đi?”
A!
Nghe xong câu này, có không ít người hít một hơi thật sâu.
Đôi mắt trở nên nóng bỏng.
“Thế mà Thiên Tử lại đối đãi lễ ngộ với Diệp Ninh như thế!”
Có thể được Thiên Tử ban ngồi cùng chỗ, đây là đãi ngộ đối với các bậc đại hiền trong lịch sử.
Mà Diệp Ninh, thế mà lại có được đãi ngộ như thế.
Đây sẽ được ghi lại trong sử sách, là một chuyện sẽ được các đời sau ngưỡng mộ.
“Tạ ơn bệ hạ.”
Diệp Ninh sờ sờ mũi, cũng không dễ dàng từ chối.
Hắn nhìn ra được, thời gian Cơ Minh Nguyệt đến không hề ngẫu nhiên, mà là đặc biệt đến để giải vây.
Có lẽ trong lòng nàng có tính toán, biết được yến tiệc ngày hôm nay không đơn giản giống như vẻ bề ngoài.
Vì thế lúc này mới nhanh chóng đến đây.
Cái gọi là ngồi cùng chủ, đương nhiên không phải là hai người cùng ngồi một cái ghế.
Trên thực tế bàn rất dài, giữa hai người sẽ cách nhau một đoạn không nhỏ.
Nhưng cho dù là như thế, Diệp Ninh vẫn như trước ngửi được mùi thơm.
“Mùi hương gì vậy?”
Mũi của hắn giật giật, hòa nghi nhìn về phía bên cạnh.
Sau đó nhìn thấy “khuôn mặt xinh đẹp” của Cơ Minh Nguyệt.
Thật ra từ lúc mới bắt đầu xuyên không qua, lần đầu tiên nhìn thấy Cơ Minh Nguyệt, Diệp Ninh đã rất chấn kinh.
Bởi vì vẻ ngoài của Cơ Minh Nguyệt, đúng là có dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành.
Nhưng hắn ta lại là một người nam nhân!
Một người nam nhân, có vẻ ngoài không giống nam nhân, điều này đặt ở kiếp trước, vậy thì đúng là một tên đàn ông nữ tính.
Có điều người đàn ông quá nữ tính sẽ chỉ khiến người khác ghê tởm, nhưng không biết vì sao, Diệp Ninh nhìn Cơ Minh Nguyệt lại không có một chút chán ghét nào.
“Một người nam nhân, cũng có thể đẹp đến mức độ này sao?”
Diệp Ninh lẩm bẩm trong lòng.
Phương hướng của hắn là nhất định hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì, sống hai đời người, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một người nam nhân, có vẻ ngoài so với tuyệt thế mỹ nữ còn đẹp hơn.