Chương 268: Thơ lan truyền cả thiên hạ
Chỉ có thể dựa theo Diệp Ninh nói rồi đi thực hiện.
“Diệp huynh cái gì cũng tốt, chính là tính khí này, ai…”
Thái Hướng Cao vô cùng đau đầu, không hiểu được con người Diệp Ninh, sợ rằng sẽ bởi vì hắn ta cố ý chọc Diệp Ninh tức giận.
“Không sai, ta chính là cố ý chọc cho ngươi tức giận!”
Diệp Ninh nói trong lòng.
Tìm chết tìm chết, nhất định phải làm được, không làm thì sao có thể chết?
Dù sao Thái Hậu với hắn cũng là quan hệ đối địch, hắn cần gì phải đối với Thái Hậu tốt như thế, không bằng tùy tiện mua một chút đồ đối phó một chút.
Đương nhiên, trên bề mặt không thể nói như thế, Diệp Ninh đứng lên, nói.
“Đương nhiên thần không có ý này, Thái Hậu mẫu nghi thiên hạ, người đời đều rất kính ngưỡng Thái Hậu.”
Thái Hậu cười lạnh một tiếng.
“Cái ngươi gọi là kính ngưỡng, chính là lấy một bức tranh chữ ra để sỉ nhục ai gia sao?”
Bà ta phất tay, đã vất cả bức tranh chữ ra ngoài.
Có thể thấy được bà ta tức đến mức độ nào.
Một đám người ngồi ở đây, đều khốn nạn.
Nhìn thì có vẻ cung kính, trên thực tế căn bản không coi bà ta là cái gì.
Tức nhất là, người khác bề ngoài còn biết che giấu một chút, Diệp Ninh thì hay rồi, đến che giấu cũng không che giấu nữa.
Điều này bà ta sao có thể không phẫn nộ?
“Không biết Thái Hậu có từng nghe qua một câu nói, gọi là ngàn dặm tặng lông ngỗng lễ nhẹ tình nặng, giá trị bức tranh chữ của thần, so với lông ngỗng cao hơn nhiều.”
Diệp Ninh cười nói.
“Ngươi hỗn xược!”
Đột nhiên Thái Hậu đứng lên, cách không nhìn chằm chằm Diệp Ninh.
Trong đôi ắt của bà ta, quả nhiên lộ ra sát ý.
“Mậu hậu bớt giận.”
Cơ Minh Nguyệt đứng lên.
Nàng liếc mắt nhìn Diệp Ninh, rồi lại nhìn Thái Hậu, trong lòng rất rất bối rối.
Quả nhiên, giống hệt như nàng nghĩ.
Không có yến tệc nào là tốt.
Vừa mới bắt đầu Thái Hậu đã biểu hiện ra địch ý.
Mà Diệp Ninh, vẫn là phong cách như lúc trước, từ trước đến nay chưa bao giờ biến hai chữ nhượng bộ viết như thế nào.
Mẫu thuẫn của hai người ngày càng gay gắt.
Nàng là khó xử nhất.
Diệp Ninh thì không cần nói nữa, nàng là nhất định phải bảo vệ.
Thái Hậu cũng rất vướng tay vướng chân, dù sao địa vị đặt ở đó, nàng thân là Hoàng đế, cũng không thể nào hoàn toàn vứt Thái Hậu ở đó không quan tâm.
Đây là trái với đạo hiếu.
Vì thế, cũng chỉ có thể đứng ra hòa giải, hi vọng có thể khiến cho chuyện này qua đi.
“Mẫu hậu có điều không biết, Diệp khanh là quan thanh liêm, cả một nhà đến thứ đồ đáng tiền cũng không có, đúng thật là có chút làm khó hắn ta rồi.”
“Hay là như thế này, ngày hôm nay là một thịnh yến, Diệp khanh được gọi là thơ từ thượng tuyệt, hay là dùng yến tiệc ngày hôm nay, làm một bài thơ, thế nào? Coi như là chúc mừng cho mẫu hậu đi.”
Cơ Minh Nguyệt cười nói.
Thơ?
Diệp Ninh và Thái Hậu đồng thời chau mày.
“Tên hôn quân này còn thêm loạn cái gì?”
Diệp Ninh có chút bất mãn.
Hắn bận kích thích Thái Hậu, trước mắt nhìn thấy Thái Hậu sắp không kìm chế được rồi.
Lại là tên hôn quân này nhảy ra, làm hỏng chuyện tốt của hắn.
“Thơ?”
Thái Hậu cũng rất bất mãn, lạnh lùng nói.
“Chỉ một bài thơ nho nhỏ, là muốn đuổi ai gia sao?”
Cơ Minh Nguyệt cười nhẹ một tiếng, nói.
“Sợ rằng mẫu hậu có điều không biết, thơ Diệp Ninh sáng tác, mỗi một bài đều có thể coi là tuyệt phẩm, nếu không cũng sẽ không được gọi là thơ từ thượng tuyệt.”
Thái Hậu hoài nghi nhìn mọi người
Quần thần nhao nhao gật đầu.
“Thơ Diệp đại nhân sáng tác, đúng là rất tuyệt vời.”
“Chỉ nói về mặt thơ từ, Diệp đại nhân ở trong thế hệ trẻ tuổi, đúng là rất lợi hại.”
“Thơ từ của Diệp đại nhân, nhất định là không tầm thường.”
Không cần biết là bọn họ có địch ý với Diệp Ninh hay không, chính là ở trên phương diện thơ từ, tất cả mọi người đều kính phục.
Thứ như tài hoa, không giả dối được, bởi vì có tác phẩm có thể chứng minh.
“Nếu như như thế, vậy thì làm một bài nghe xem.”
Dường như Thái Hậu bị dao động rồi, nhàn nhạt nói.
Nhưng Diệp Ninh lại trầm mặc.
“Diệp khanh?”
Cơ Minh Nguyệt nhìn Diệp Ninh, trong mắt có thần sắc thỉnh cầu.
Có thể nào nghe lời trẫm một lần được không, đừng làm trẫm khó xử nữa được không?
Đương nhiên Diệp Ninh sẽ không quan tâm suy nghĩ của hôn quân, tuy ánh mắt này của hôn quân nhìn trông có vẻ có chút đáng thương.
Một lúc sau, Diệp Ninh đưa ra quyết định.
“Làm thơ đúng không, thần có thể làm.”
Diệp Ninh nói.
Có không ít người lộ ra thần sắc vui mừng, loại bỏ sự bất mãn với Diệp Ninh, nhưng nói thơ, thân là văn nhân, có mấy người không yêu thích thơ?
Càng huống hồ là thơ của Diệp Ninh.
Trong những người này, hưng phấn nhất chính là Thái Hướng Cao.
“Cuối cùng Diệp huynh cũng làm thơ rồi, cũng không biết có phải là có phải bài thơ mà ta canh cánh trong lòng kia không!”
Hắn ta canh cánh về bài thơ chỉ có một nửa đó đã không phải là chuyện ngày một ngày hai rồi, dường đã trở thành tâm ma của hắn ta. Diệp Ninh nâng ly rượu lên, một mình đứng trên thềm ngọc.