Chương 290: Kẻ hèn không dám quên lo việc nước (2)
Đây là để đề phòng vạn nhất, Thiên Tử gặp phải nguy hiểm, chỉ cần bóp nát ngọc bội, tất cả các thế lực ở trong cung, đều sẽ ở trong thời gian ngắn nhất đuổi đến, bảo vệ hắn.
Thế mà Thiên Tử lại giao ngọc bội này cho Lưu Cẩn.
Điều này khiến cho Vương Đức Hải có nằm mơ cũng không ngờ được.
Nhất thời làm rối loạn tất cả kế hoạch của ông ta.
“Bệ hạ giao nó cho ta, chính là để đề phòng chuyện ngoài ý muốn xảy ra.”
Lưu Cẩn nói.
Cơ Minh Nguyệt rất không yên tâm đối với Thái Hậu.
Nhìn từ góc độ của nàng, chuyện đột nhiên Thái Hậu muốn làm thọ yến, vốn dĩ đã tràn ngập điều kỳ lạ.
Vì thế nàng phải chuẩn bị đề phòng.
Ngọc bội chỉ là một trong số đó.
Nàng phái Lưu Cẩn đến đây nhìn tình hình, để cho hắn đeo ngọc bội, chỉ là chuyện tùy tay làm.
Nàng sẽ không ngờ được ngọc bội thật sự có tác dụng.
Lưu Cẩn cũng không ngờ được.
Vương Đức Hải và Thái Hậu, càng là không ngờ được.
“Thế mà bệ hạ lại quan tâm mạng của Diệp Ninh như thế!”
Vương Đức Hải phát hiện tất cả mọi chuyện đều vượt ra ngoài dự liệu của ông ta.
Chỉ một miếng ngọc bội nho nhỏ, nhưng nó lại đại biểu cho ý nghĩa phi thường.
Điều này đủ để nói rõ, Diệp Ninh ở trong lòng Thiên Tử có địa vị cao như thế nào.
Thái giám chỉ là gia nô, tuy quá khứ ông ta lăn lộn rất tốt, có thể gọi là người lăn lộn giỏi nhất trong các thái giám, nhưng ông ta vẫn như trước chỉ là một gia nô.
Tầm nhìn của gia nô là có hạn.
Ông ta sẽ không ngờ được, cũng rất khó hiểu được, là một người như Diệp Ninh thế, đối với quốc gia quan trọng như thế nào.
Vậy thì vấn đề đến rồi.
Cho dù là hôm nay giết Diệp Ninh, khi bệ hạ biết được chuyện này có ông ta tham dự vào, ông ta còn có thể sống sao?
Tuy Thái Hậu đã bảo đảm, ông ta nhất định sẽ không sao.
Nhưng bây giờ theo ông ta thấy, lại cảm thấy lời bảo đảm này, có chút không đáng tin.
Nhưng mà, ông ta không có đường lui.
Người nhà của ông ta, còn đang ở trong tay của Thái Hậu.
“Ta chẳng qua chỉ là một tấm thân khiếm khuyết, chết thì chết thôi, nhưng người nhà của ta không đáng chết…”
Vương Đức Hải đưa ra quyết định cuối cùng, ánh mắt của ông ta, trong chớp mắt trở nên điên cuồng.
“Lưu Cẩn, ngươi thật sự muốn thử!”
Lưu Cẩn nặng nề gật đầu.
“Thử!”
Vương Đức Hải cắn răng, trực tiếp cầm hũ rượu đến, một tay đánh bay nút hũ.
“Được, vậy thì ngươi thử đi!”
Trong mắt ông ta tràn ngập vẻ điên cuồng.
Ta đã cho ngươi cơ hội.
Là ngươi không biết nắm bắt!
Được, ngươi muốn chết, vậy thì đi chết đi!
Lưu Cẩn run run rẩy rẩy cầm lấy ly rượu, hắn ta nhìn rượu trong veo ở trong ly.
Trong mắt lóe lên thần sắc giãy dụa.
“Bây giờ hối hận vẫn còn kịp!”
Vương Đức Hải bắt được một tia giãy dụa, tận dụng triệt để nói.
Hung mà Lưu Cẩn không để ý đến ông ta.
Trong đầu Lưu Cẩn lóe lên vô số cảnh tượng, cuối cùng dừng lại ở thời gian đầu tiên hắn và Diệp Ninh quen biết.
Bản thân nhìn thấy sáu vương bức cung, trong lòng tức giận, nhưng chỉ dám ở phía sau mắng mấy câu loạn thần tắc tử không đau không ngứa.
Lúc đó Diệp Ninh hỏi hắn.
“Tại sao công công không đi lên mắng bọn họ?”
Lưu Cẩn rùng mình, lập tức tức giận.
“Chuyện này sao có thể được, ta là người có địa vị thấp kém…”
Hắn có chút xấu hổ.
Nhưng càng nhiều hơn là sợ hãi.
Đây chính là cảnh tượng lúc ban đầu.
Bây giờ nghĩ một chút, đúng thật là hoài niệm.
“Thật ra ta vẫn luôn là một nhân vật nhỏ bé…”
Dường như Lưu Cẩn dự đoán được cái gì đó.
Mạng của nhân vật nhỏ bé là không đáng tiền.
Nhưng Diệp Ninh thì khác.
Không có hắn, quốc gia này phải làm sao?
Bệ hạ nên làm sao.
Kẻ hèn không dám quên lo việc nước.
Ta có thể chết, Diệp đại nhân không thể chết.
Đúng thế, Diệp đại nhân không thể chết.
Hắn ta mơ hồ nghe thấy giọng nói, Diệp đại nhân vỗ vai hắn ta, gọi hắn một tiếng “lão Lưu”.
“Cũng chỉ có ngài, không đối đãi với ta giống như một người khiếm khuyết.”
Diệp Ninh sẽ không ngờ được, một chút ý tốt của bản thân trong lúc vô tình, thế mà đã thay đổi cuộc đời của một con người.
Lưu Cẩn một ngụm uống hết rượu vào trong bụng.
Vương Đức Hải đau đớn nhắm mắt lại.
Giây tiếp theo, Lưu Cẩn ngã sấp xuống đất.
Trong tim vô cùng đau đớn, khiến cho khuôn mặt hắn ta méo mó, hắn ta dùng tất cả sức lực của mình rống lên một tiếng.
“Trong rượu có độc!”
Trong sảnh yến tiệc.
Diệp Ninh có ăn hết món này đến món khác.
Lúc này, rượu Bách Hoa ngàn năm được đưa đến rồi.
Rượu còn chưa được dâng lên, nhưng con rắn nhỏ ở trong ống tay áo của Diệp Ninh đã lập tức có phản ứng.
Nó chui ra ngoài, trong đôi mắt linh động tràn ngập sự cảnh giác, nhìn chằm chằm về phương hướng ở bên ngoài.
“Quả nhiên có vấn đề.”
Tinh thần Diệp Ninh phấn chấn.
Hắn nhớ đến miêu tả của Bùi Ngữ Hàm với con rắn nhỏ.