Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 308: CHƯƠNG 308: THẬT SỰ ĐIÊN MỘT LẦN (2)

Chương 308: Thật sự điên một lần (2)

Ngọn lửa trong đôi mắt của hắn càng lúc càng mãnh liệt.

Sợ hãi dần dần xâm chiếm, Thái Hậu lùi về phía sau, mãi đến khi không thể nào lùi được nữa, thân thể dựa vào trên tường, vẫn như trước cố gắng giữ lấy trọng lượng và thân phận của mình.

“Cơ Thừa Đạo, ngươi dám bất kính với ai gia?”

Huy Vương lắc lắc đầu, nói.

“Bản vương không phải là muốn bất kính với ngươi.”

Keng!

Hắn mạnh mẽ rút kiếm Thái A ra, lúc này ánh kiếm lấp lóe chiếu vào trong mắt hắn.

Tiếp đó, một đường máu bắn ra.

Tiếp sau đó là tiếng thét thảm thiết sắc bén của Thái Hậu.

Hóa ra một kiếm này của Huy Vương, đã trực tiếp cắt đứt một bên tai của Thái Hậu!

Một bên tai cứ như thế rơi xuống đất, Huy Vương lại giẫm lên, khóe miệng của hắn lộ ra thần sắc vui sướng.

“Bản vương là muốn giết chết ngươi!”

Thái Hậu ôm lấy tai, máu tươi từ trong tay của bà ta không ngừng chảy ra.

Máu là nóng.

Nhưng cảm giác của bà ta lại là ớn lạnh.

Bà ta nhìn thấy ánh mắt của Huy Vương.

Đó là ánh mắt như thế nào?

Giống như là một kẻ điên.

Giống như là một tên côn đồ đã không còn bất kỳ hi vọng nào, quyết định trước khi chết muốn kéo một người cùng chết với mình.

Từ trước đến giờ bà ta chưa từng gặp phải ánh sáng hung dữ như thế.

“Cơ Thừa Đạo, Huy Vương, ngươi không thể giết ta… Ngươi không thể! Trên thế gian này không có đạo lý thân vương giết Thái Hậu!”

Thái Hậu run rẩy nói.

Ánh mắt của bà ta nhìn vào trong cung điện, bà ta muốn tìm kiếm sự giup đỡ của Phương Thanh Tuyết.

Nhưng mà Phương Thanh Tuyết lại không hề có chút động tĩnh nào.

Cả người nàng ta đã biến mất rồi, không hề xuất hiện ở trong tầm mắt của Thái Hậu.

“Thế gian không có đạo lý thân vương giết Thái Hậu, vậy thì thế gian có Thái Hậu chỉ có một tai không?”

Huy Vương nhếch miệng, phát ra tiếng cười bệnh hoạn.

Hắn ta cười không hề có nhịp điệu nào, đều đã truyền ra một cỗ chế giễu sâu sắc rồi.

“Ngươi cho rằng ngươi là Thái Hậu thì không có ai động được vào ngươi?”

“Ngươi cho rằng trong trời đất này không có ai có thể trị được ngươi?”

“Tiện nhận, ngươi đã quên mất, Đại Chu còn có một vị hoàng thúc, tông thất còn có một vị Tông Chính!”

Huy Vương cầm đuốc dí sát vào bên mặt của Thái Hậu, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt đẫm lệ của bà ta, Huy Vương hung ác nói.

“Ta hận, ta hận bản thân ta, vì sao không sớm giết chết tiện nhân nhà ngươi, thế mà lại cho ngươi cơ hội tàn hại trung lương!”

Hắn vẫn còn đang tự trách.

May mà Diệp Ninh không xảy ra chuyện.

Nếu như thật sự xảy ra chuyện, vậy thì sợ rằng hắn sẽ trực tiếp phát điên.

“Tàn hại trung lương?”

Cuối cùng Thái Hậu cũng phản ứng lại, bà ta sắc bén nói.

“Ngươi là vì Diệp Ninh mà đến?”

“Hắn chòn chưa chết, hắn còn chưa chết!”

“Ngươi đừng giết ta, chuyện này không liên quan đến ta, ta hoàn toàn chỉ là nghe theo lệnh làm việc, mọi chuyện không phải ta làm, không phải ta!”

Bà ta đã hiểu rồi.

Bản thân bị Phương Thanh Tuyết bỏ rơi rồi.

Trong lòng bà ta chỉ có cô tịch và tự giễu vô hạn.

Lúc này, bà ta sao còn có thể vì Tiên Môn mà giữ bí mật?

Vào thời điểm sống chết, bà ta cái gì cũng không quan tâm nữa, trực tiếp nói hết mọi chuyện.

“Là ai bảo ngươi làm?”

Huy Vương hung dữ chất vấn.

“Là Phương Thanh Tuyết, là Phương Thanh Tuyết của Quần Ngọc Các, nàng ta đang ở trong cung của ta, chỉ là không biết bây giờ đã đi đâu…”

Thái Hậu nói rồi nói, trong lòng rất tức giận, gào thét cuồng loạn.

“Phương Thanh Tuyết, tiện nhân nhà ngươi, thế mà ngươi lại vứt bỏ ta, ta thật sự là mù mắt, mới đội cái nồi của ngươi!”

Nếu như lại cho bà ta cơ hội lựa chọn một lần nữa, bà ta tuyệt đối sẽ không đồng ý với Phương Thanh Tuyết.

Lúc này Phương Thanh Tuyết bất ngờ biến mất, hoàn toàn đoạn tuyệt tất cả hy vọng của bà ta.

Đối mặt với sự tức giận của Huy Vương, bà ta phát hiện bản thân yếu đuối như thế nào.

Bà ta không muốn chết!

Nếu như bà ta muốn chết, đã sớm chết rồi.

Sở dĩ bà ta sống không vui vẻ như thế, chính là bởi vì bà ta sợ chết.

Vào lúc này, tính mạng bị đe dọa, bà ta càng là không muốn chết, khát vọng sống sót hoàn toàn bộc phát, thậm chí bà ta còn quỳ xuống, cầu xin Huy Vương tha thứ.

“Trốn ở trong cung của ngươi, không ra đúng không? Không sao.”

Huy Vương cười âm trầm.

“Dù sao bản vương vốn dĩ đã dự định hủy diệt tất cả mọi thứ liên quan đến ngươi.”

Hắn tóm lấy cái tai còn nguyên vẹn còn lại của Thái Hậu, giống như là kéo một con chó chết, sau đó vứt bà ta vào trong cung điện.

Huy Vương hít một hơi thật sâu.

Ánh mắt của hắn liếc nhìn toàn bộ cung điện, trong đôi mắt lộ ra một thần sắc chán ghét cực đậm.

Hắn ném ngọn đuốc trong tay vào.

Ngọn đuốc đập xuống đất vang lên một tiếng giòn tan, sau đó nảy lên, rơi vào trên giường.

Lập tức đốt cháy mành sa ở bên giường.

Trong chớp mắt ngọn lửa bùng lên, toàn bộ giường đều bốc cháy, ngọn lửa lan ra ngoài, đốt cháy rèm cửa, đốt cháy tất cả mọi thứ có thể đốt cháy…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!