Chương 332: Thiên hạ, là thiên hạ của mọi người (3)
Nhưng lúc này, hắn lại hạ một đạo thánh chỉ, đây cũng là đạo thánh chỉ cuối cùng. Lần này, hắn muốn thu thuế Tiên Môn!
Càng là các đại tông môn, thuế thu càng nặng!
Điều này khiến cho hai lão giả chấn kinh cho rằng có phải là Diệp Ninh có thâm thù đại hận gì với Tiên Môn không?
Nhưng bọn họ nghĩ nhiều rồi, bởi vì Diệp Ninh dự định dùng những lợi ích mà các tông môn lớn hi sinh, để đi bù đắp cho những Tiên Môn nhỏ có cuộc sống khó khăn.
“Dã tâm của người này quá lớn rồi!”
Lão giả râu dài khó có thể tin được.
“Điều này không thể nào thực hiện!”
Lão giả thấp hơn theo bản năng nắm chặt tay.
Bọn họ cũng không biết vì sao, chưa bao giờ có một khắc chờ đợi như thế, bọn họ rất muốn xem xem, nếu như có thể tiếp tục phát triển, những chính lệnh của Diệp Ninh, rốt cuộc có thể khiến cho thế giới trở thành như thế nào?
Nhưng mà điều này đã được định trước là không nhìn thấy được. Bởi vì Tiên Môn tức giận.
Vì thế, Tiên Môn, thế gia, thương nhân, người đọc sách, quan lại, hoàng tộc…
Bọn họ thành lập liên quân mạnh mẽ giết đến kinh thành, trực tiếp đánh bại ngự lâm quân của Diệp Ninh.
“Bệ hạ mở mắt ra nhìn xem, toàn thiên hạ đều đang phản đối người!”
Phản quân kéo Diệp Ninh ra, để cho hắn nhìn thấy vô số phản quân ở bên ngoài. Nhưng mà Diệp Ninh chỉ là cười nhẹ một tiếng, nói.
“Ngươi sai rồi, thiên hạ, là thiên hạ của mọi người, người thiên hạ trong mắt của ta, không phải chỉ có các ngươi.”
Diệp Ninh tìm chết như thế, đương nhiên không có khả năng tiếp tục sống được.
Vì thế hắn bị chém chết một cách đương nhiên.
Nhưng chuyện hắn tìm đường chết như này, lại mang đến suy nghĩ từ trước đến giờ chưa từng có cho hai vị lão giả. Nho đạo và Võ đạo, Tiên đạo, Ma đạo khác nhau.
Bởi vì con đường chủ yếu của nó, vẫn là theo đuổi sức mạnh của bản thân.
Nhưng mà Nho đạo lại khác, Nho đạo của người đọc sách, có tinh thần theo đuổi của bản thân.
Thành công thì cứu giúp thiên hạ, nghèo thì chỉ lo thân mình, đây không phải là một khẩu hiệu, mà là hành vi của rất nhiều người. Mỗi một người đọc sách, khi lần đầu tiên đọc sách, đều có mơ ước thay đổi thế giới.
Bởi vì đây chính là tư tưởng mà sách thánh hiền tuyền đạt cho bọn họ. Nhưng mà thế giới này dễ dàng thay đổi như thế sao?
Thậm chí bọn họ đến phương hướng cũng không có.
Đối với rất nhiều đệ tử Nho Môn mà nói, bọn họ không sợ khó khăn, sợ chỉ là không biết nên làm như thế nào.
Nhưng bây giờ Diệp Ninh lại chỉ ra một con đường.
Con đường mà hắn đang đi, mỗi một bước đều đáng để cho người khác suy nghĩ.
“Trong lòng người này có khe, hắn đã đi con đường trước nay chưa từng có!”
Trong mắt lão giả thấp hơn lộ ra thần sắc kích động.
Ông ấy từ trước đến nay vẫn luôn nghiêm khắc, lúc này lại mất bình tĩnh rồi.
Từ đó có thể thấy được, ông ấy là kích động như thế nào.
“Hắn còn trẻ tuổi như thế, đã có một con đường đi hoàn chỉnh, chuyện ta chấn động đó là, hắn ta bước đi kiên định như thế, không có bất kỳ mơ hồ nào, giống như là hắn biết được đáp án chính xác vậy.”
Lão giả râu dài so với kích động, thì càng nhiều hơn là suy nghĩ.
Mỗi một bước đi của Diệp Ninh, nhìn thì có vẻ là đã trải qua suy nghĩ cặn kẽ, mỗi một bước, đều đánh trúng sai lầm của xã hội.
Đây không phải là trùng hợp.
“Vương huynh, ngươi nói tiếp tục đi theo con đường này, có phải là sẽ sáng tạo ra thế giới mà Thánh Nhân mơ tưởng không?”
Lão giả thấp hơn nói.
Nếu như vào thời đại mà ông vẫn còn sống, ông nói ra lời nói này, nhất định sẽ dẫn đến chấn động cho toàn bộ đệ tử Nho Môn. Bởi vì thế giới mà Thánh Nhân theo đuổi, từ trước đến nay vẫn luôn chỉ là mơ ước.
Là phương hướng nỗ lực của tất cả mọi người, nhưng mà không có người nào cho rằng có thể thực hiện được. Thế giới nào là thứ mà Thánh Nhân theo đuổi? Thật ra rất đơn giản.
Thế giới mà Thánh Nhân theo đuổi, chỉ được tóm gọn trong bốn chữ, chính là: Thiên hạ đại đồng! Phân tích nhỏ ra, đại khái có thể chia làm ba mục tiêu.
Thứ nhất là nhu cầu của mọi người về cơ bản được thỏa mãn. Kho lương thực đầy suốt mười hai lễ tiết, quần áo luôn đủ mặc.
Không ăn no mặc ấm, ở đâu ra tinh lực đi theo đuổi những thứ khác? Đầu tiên ăn no mặc ấm, chính là mục tiêu cơ bản nhất.
Nhưng chỉ một chút đó, đã rất khó thỏa mãn rồi.
Nhìn Đại Chu bây giờ đi, có bao nhiêu bách tính khó khăn sống tạm, có bao nhiêu lưu dân, có bao nhiêu người đói mà chết, có bao nhiêu người không sống được phải luân lạc đến bước đường làm trộm cướp, đây không phải là ngẫu nhiên, trong lịch sử tình huống như thế này, chiếm đa số.
Cho dù ngay cả trong cái gọi là thịnh thế, cũng rất khó làm được mỗi một người đều có thể ăn no mặc ấm.
Mục tiêu thứ hai là tiền tài của cải được phân phối cân bằng.