Chương 343: Nơi Chư Tử ngủ say
Thái Hướng Cao lắc lắc đầu, cười nói: “Có điều ta đoán, đây có lẽ là cờ tàn mà tiên hiền để lại, nếu như có người có thể phá được thế cục cờ tàn này, có lẽ sẽ có được không ít lợi ích.”
“Đáng tiếc ta không giỏi đánh cờ, nếu không có thể thử một chút.”
“Hay là Diệp huynh thử đi?”
Diệp Ninh điên cuồng lắc đầu. Cờ tàn?
Đây vừa mới nhìn đã thấy không phải là thứ tốt.
Có bao nhiêu trong tiểu thuyết võ hiệp tiên hiệp đều từng viết đến tình huống tương tự như thế này, phá thế cờ, là sẽ có được truyền thừa bất diệt. Đây là thứ nguy hiểm mà Diệp Ninh nhất định phải tránh.
Đương nhiên hắn sẽ không đi thử.
Như đã biết, hai lão giả nhìn thấy cảnh tượng hắn tránh đi, cũng là lộ ra nụ cười.
“Nếu như ta nhớ không sai thì nước cờ tàn này, có lẽ là do Bán Thánh để lại đi.”
Lão giả râu dài nói.
“Không sai, thời đại của vị Bán Thánh đó so với hai người chúng ta còn sớm hơn, nếu như ai có thể phá được nước cờ tàn này, là có thể có được truyền thừa của ông ấy để lại, nghe nói là một quyền kỳ (cờ) phổ, nếu như có thể có được, có thể nổi tiếng cờ vây, đại kỳ tiếp theo của nhân gian!”
Lão giả thấp hơn nói.
“Tài năng thấp kém.”
Lão giả râu dài nhàn nhàn nói.
“Chính vì như thế, người này học ông ấy, lãng phí rồi.”
Lão giả thấp hơn gật đầu.
Hai người đối với Diệp Ninh là chắc chắn phải lấy được.
Muốn phó thác truyền thừa và tư tưởng của bản thân cho Diệp Ninh, làm sao có thể để cho một Bán Thánh nho nhỏ đi tham dự vào? Diệp Ninh đã là vật ở trong túi của bọn họ rồi.
Tránh khỏi cây tiên sinh và nước cờ tàn, hai người đi về phía trước, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Thuận theo âm thanh mà đi, quả nhiên nhìn thấy một con suối.
Đây chính là suối Đạo.
Nước suối trong vắt, tản ra khí tức thuần khiết.
Thái Hướng Cao lấy tay vớt lên, uống một ngụm, chỉ cảm thấy đầu óc vô cùng minh mẫn, cả người đều thoải mái hơn rất nhiều.
“Nước tốt!”
Đây đúng thật là nước suối trời sinh đã thích hợp với người đọc sách.
Thường xuyên uống nước này đọc sách, nhất định có thể phấn chấn tinh thần, lâu dài, có được công danh căn bản không phải là chuyện gì khó.
“Cuối cùng cũng lấy được rồi.”
Diệp Ninh lộ ra thần sắc vui mừng. Lão Lưu được cứu rồi!
Hắn lấy một cái bình ở bên hông xuống, đây là quà mà Bùi Ngữ Hàm tặng hắn. Cũng không phải là bảo bối có bao nhiêu lợi hại, chỉ là có thể đựng được nhiều thứ mà thôi. Đại khái ở bên trong có không gian rộng mấy ngàn mét vuông.
Diệp Ninh cũng không khách khí, đến nơi này không dễ dàng gì, hắn sợ không đủ, một lần đựng hết một nửa không gian. Lấy nước như thế, nhưng mà lại không hề ảnh hưởng một chút nào đến dòng suối.
Tuy nói là nước suối, nhưng giống như là biển vậy, căn bản khó nhìn thấy đáy, lấy đi bao nhiêu nước như thế, nhưng giống như là không hề có xu hướng giảm bớt đi một chút nào.
Có được nước suối Đạo, nhiệm vụ hoàn thành rồi. Đương nhiên Diệp Ninh muốn rời đi.
Nhưng mà vấn đề đến rồi, nên đi như thế nào? Hắn nhìn Thái Hướng Cao.
Nhưng mà Thái Hướng Cao cũng là cả mặt mơ hồ.
“Không đúng, dựa theo những lời lúc trước bệ hạ nói, chỉ cần chúng ta vượt qua khảo nghiệm của Thư Sơn, lúc nào cũng có thể bị loại bỏ khỏi thế giới của Thư Sơn.”
Bởi vì nguyên nhân Nho Đạo suy tàn, thế giới mà Thánh Viện tọa lạc, ở trong trạng thái vô cùng không ổn định. Mỗi một nười ở bên ngoài đến, chắc chắn đều là làm trầm trọng thêm sự không ổn định này.
Vì thế thế giới Thánh Viện đối với người ngoài chỉ có bài xích, sẽ không cho phép quá nhiều người đi vào, càng sẽ không cho phép ở lại quá lâu.
“Quả nhiên cẩu Hoàng đế không đáng tin!”
Diệp Ninh thấp giọng mắng.
Nhưng không biết vì sao, đột nhiên trong đầu lại nảy ra cảnh tượng mở khăn trùm đầu của Cơ Minh Nguyệt ở trong thế giới khảo nghiệm. Có chút chột dạ một cách lạ lùng.
Có điều Thái Hướng Cao không hề chú ý đến, hắn ta đang nghĩ cách ra ngoài. Bên ngoài còn có chuyện lớn đang đợi bọn họ làm, không thể chậm trễ ở nơi này nhiều. Chỉ là một chốc một lát, hắn ta đúng là rất khó nghĩ ra được cách.
Vì thế hai người bất lực, chỉ có thể đi thăm dò khắp đỉnh núi. Cũng không thể cứ đứng đó đợi đúng không?
Vẫn là phải làm chút cố gắng mới đúng.
Đương nhiên bọn họ không biết, nhất cử nhất động của bản thân đều bị người khác nhìn vào trong mắt. Bây giờ bọn họ đã trở thành “con mồi” trong mắt của đại lão rồi.
Muốn đi? Đây là chuyện không tồn tại.
Trên đỉnh núi, có rất nhiều di tích.
Giống với cây tiên sinh, nước suối Đạo, đều là sinh ra vào thời kỳ Nho Môn năm xưa, được lưu truyền qua nhiều thời đại. Rất nhiều thứ danh tiếng vang vọng, lưu truyền thiên cổ.
Nhưng mà hai người đã không có tâm tư để nghiên cứu nữa.
“Diệp huynh, huynh nhìn chỗ này.”
Đột nhiên, Thái Hướng Cao có phát hiện. Lập tức nhanh chóng đi đến.
Phía trước là vùng tràn ngập sương mù đen, khắp nơi tràn ngập một cỗ sát ý.
…