Chương 349: Đại Chu tự có quốc pháp ở đây (2)
Vì thế Cơ Minh Nguyệt cười nhẹ một tiếng, nói.
“Nếu như thật sự không chịu giao người thì sao?”
Nàng ngẩng đầu, trong đôi mắt lộ ra thần sắc sắc lạnh. Ở sau lưng nàng, vang lên một mảnh tiếng kéo cung nỏ.
Đây là ngự lâm quân. Bọn họ tuyệt đối trung thành với Thiên Tử.
Lúc này, gươm súng sẵn sàng, sát khí bùng nổ.
Mà trên tường thành, một đội giáp sĩ ép về phía trước, áng sáng gươm súng, hội tụ thành một mảnh ánh sáng chói mắt. Nhất thời thần sắc của đám người Tiên Môn cứng lại.
“Bệ hạ, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không?”
Một lão giả lạnh lùng nói.
Ông ta là trưởng lão của Thất Tinh Tông, hơn nữa tư lịch rất sâu, có đến kinh thành mấy lần rồi, lúc trước Cơ Minh Nguyệt đối với ông ta là khép na khép nép. Nhưng bây giờ, thế mà lại dám chủ động thể hiện ra địch ý đối với Tiên Môn.
“Trẫm rất rõ bản thân đang nói cái gì.”
Cơ Minh Nguyệt cười lạnh một tiếng, ánh mắt liếc nhìn bọn họ.
“Ngược lại là các vị, có thể không biết bản thân đang nói cái gì.”
“Các ngươi đứng ở ngoài kinh thành, đứng trước mặt trẫm, thế mà lại bảo trẫm giao Diệp khanh có công lớn với nước với dân cho các ngươi.”
“Trẫm chỉ muốn hỏi các ngươi một câu, dựa vào cái gì?”
Nói ra câu này, một cảm giác sảng khoái trước nay chưa từng có, dâng lên trong lồng ngực Cơ Minh Nguyệt. Quá thoải mái rồi!
Ở trước mặt Tiên Môn chịu đựng nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên, nàng có thể đứng thẳng eo, dùng thân phận Thiên Tử, thả ra uy nghiêm vốn có của Thiên Tử!
Hóa ra không cần nhẫn nhịn, lại thấy thoải mái như thế.
“Hỗn xược!”
“Thiên Tử Đại Chu thế mà lại dám nói chuyện với Tiên Môn như thế, ta thấy hắn ta là điên rồi!”
“Xem ra là Tiên Môn cẩu thả rồi, thế mà lại khiến cho đám đạo chích này kiêu ngạo!”
Đệ tử Tiên Môn nghe xong, vô cùng tức giận.
Bọn họ cảm nhận được bản thân bị xúc phạm nghiêm trọng.
Trong nhận thức của bọn họ, Thiên Tử Đại Chu chính là con cừu nằm đợi giết thịt, căn bản không dám lớn tiếng nói chuyện với Tiên Môn. Nhưng mà hôm nay, thế mà lại thế hiện ra phong thái như thế.
Đây là có ý gì? Đây là đang khiêu khích với Tiên Môn!
“Dựa vào cái gì? Dựa vào hắn đắc tội với Tiên Môn, lẽ nào chuyện này còn chưa đủ sao?”
Trưởng lão Quần Ngọc Các chất vấn, rõ ràng nàng ta là có chút không kìm chế được lửa giận trong lòng.
“Đại Chu tự có quốc pháp ở đây, từ lúc nào đắc tội với Tiên Môn cũng là tội rồi?”
Cơ Minh Nguyệt không chịu yếu thế trả lời.
Trước khi ra ngoài thành, nàng đã dự cảm được hôm nay có thể mọi thứ sẽ đi theo chiều hướng xấu, cho nên đã chuẩn bị trước rồi. Những thế lực tích lũy rất nhiều năm đó, đều đã sẵn sàng đợi lệnh.
Vì thế, trong lòng nàng là có tự tin.
“Bệ hạ phải hiểu rõ, ngươi nói những lời này, sẽ dẫn đến hậu quả như thế nào?”
Có người âm trầm nói, trong giọng nói hàm chứa sự uy hiếp mạnh mẽ.
“Hậu quả gì, đương nhiên sẽ do trẫm gánh vác tất cả.”
Cơ Minh Nguyệt nhàn nhạt nói.
Sự cứng rắng vượt ngoài dự liệu của nàng, khiến cho thần sắc tất cả mọi người của Tiên Môn đều trở nên vô cùng khó coi. Đây là kết quả bọn họ chưa từng tưởng tượng đến.
Trong tưởng tượng của bọn họ, lần làm khó này của bọn họ, cho dù là Thiên Tử không đồng ý giao Diệp Ninh ra, vậy thì cũng nên là hòa hãn, khẩn cầu, cùng với việc lấy ra một số lượng lớn lợi ích tiến hành trao đổi với bọn họ.
Tuyệt đối không có người nào ngờ được, thế mà Cơ Minh Nguyệt lại lựa chọn lật bàn như thế!
Đột nhiên nàng nóng nảy như vậy, ngược lại khiến cho đám người Tiên Môn không biết làm như thế nào.
“Bệ hạ là bị làm sao vậy?”
“Lời nói như thế, đúng thật là đang tuyên chiến với Tiên Môn mà.”
“Vì một mình Diệp Ninh, đáng sao?”
Bách quan văn võ không nhịn được bàn tán xì xào.
Cảnh tượng nghiêm túc như thế này, vốn dĩ không nên như thế, nhưng mà bọn họ thật sự là khó mà áp chế được cảm xúc ở trong lòng.
Sợ hãi, lo lắng… các loại cảm xúc dâng lên trong lòng, khiến cho sắc mặt bọn họ trắng bệch, thậm chí muốn chạy trốn khỏi nơi này. Bởi vì bọn họ biết, tiếp theo đây nhất định xảy ra chuyện lớn.
Bệ hạ điên rồi, nhưng mà bọn họ không muốn điên.
“Không đáng như thế nào?”
Đúng vào lúc bọn họ đang nói ra những lời kỳ lạ, trong bách quan, lại truyền ra một giọng nói vang vọng.
“Bệ hạ nói không sai, Đại Chu tự có quốc pháp, Tiên Môn dựa vào cái gì mà định tội cho người khác?”
“Tất cả những gì Diệp đại nhân làm, có chuyện nào không phải là vì nước vì dân, có chuyện nào không phải là hả hê lòng người?”
“Tiên Môn hỏi tội, đơn giản là không chính đáng, nếu như triều ta đồng ý, vậy thì đó chính là nhục nước mất chủ quyền!”
Người nói, cũng là một quan lại.
Trước ngày hôm nay, thậm chí có không ít người bọn họ còn là phần tử “gian đảng”. Nhưng trên thực tế, bọn họ là ẩn giấu thân phận, trung thần trung thành báo quốc.