Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 359: CHƯƠNG 359: TRỞ THÀNH ĐẠI NHO, CHÉM ĐỨT KHÓA NHO ĐẠO! (2)

Chương 359: Trở thành Đại Nho, chém đứt khóa Nho đạo! (2)

Đây chính là người trẻ tuổi. Đây chính là tư thái của người trẻ tuổi!

“Vương huynh, chúng ta là thật sự già rồi.”

Trình phu tử lẩm bẩm nói.

“Hậu sinh khả úy!”

Vương tiên sinh hít một hơi thật sâu nói.

Hai người nhìn nhau, trong khóe mắt đều ẩm ướt. Bọn họ nhìn nhau mỉm cười.

n oán trong quá khứ, đã hoàn toàn biến mất ở trong nụ cười này.

Lúc trước bọn họ tranh đấu lợi hại như thế nào, ngay cả sau khi chết rồi, chấp niệm vẫn như trước tồn tại trên thế gian, không muốn tan biến. Vốn dĩ bọn họ cho rằng, bản thân sẽ vĩnh viễn tồn tại, cùng mai táng với Thánh Viện.

Nhưng mà bọn họ phát hiện bản thân sai rồi.

Một người trẻ tuổi, dùng tư thái dễ như trở bàn tay, khiến cho những thứ lúc trước bọn họ quan tâm, không thể nào bỏ xuống được, bị đánh vỡ thành từng mảnh.

Không đợi bọn họ hồi thần, lại nói ra bốn câu nói hùng hồn, giống như là tuyên cáo với toàn bộ đất trời tương lai của Nho đạo.

Bọn họ còn có thể nói cái gì đây?

Chỉ có thể nói một câu hậu sinh khả úy.

n oán tiêu tán, chấp niệm tan biến, thân thể của hai người, cũng dần dần phai nhạt.

“Vương huynh, quá khứ chúng ta đúng là đã sai rồi, nhận thức và hành động hợp nhất, làm trước rồi nói, nhưng ngươi và ta, lại đi sai đường, chỉ cố chấp suy nghĩ trong lòng, mà quên mất bản tâm của người đọc sách…Nếu không phải ngày hôm nay người này cảnh tỉnh, sợ rằng ngươi và ta vẫn còn đang mơ hồ!”

Trên mặt Trình phu tử nở nụ cười nhẹ nhõm, ông ấy thừa nhận sai lầm của bản thân.

Khi rơi vào rào cản tri thức, càng là người thông minh, càng sẽ hiện ra cố chấp bảo thủ. Bởi vì ông ấy tin tưởng bản thân nhất định là đúng.

Nhưng đúng như những gì Diệp Ninh nói, không có người nào có thể bảo đảm bản thân vĩnh viễn là đúng, Thánh Nhân cũng không được.

Bọn họ có thể trở thành Á Thánh, đã nói rõ bọn họ nhất định là nhân kiệt ưu tú nhất trong Nho đạo, có thể trở thành thánh hiền, sẽ nhất định có tư cách trở thành thánh hiền.

Quá khứ bọn họ chưa từng hoài nghi điểm này. Nhưng bây giờ, lại sinh ra hoài nghi rồi.

Loại hoài nghi này, đặt ở trong quá khứ nhất định là sẽ không có.

Nhưng lúc này, phá vỡ rào cản kiến thức, sau khi bỏ xuống gánh nặng trong lòng, bọn họ lập tức ý thức được bản thân có ảnh hưởng to lớn như thế nào đối với Nho đạo.

Tranh chấp của hai người không có gì cả, nhưng nếu như dẫn đến Nho đạo sụp đổ, vậy thì chính là tội nhân muôn đời.

“Vẫn còn may, có Diệp Ninh, người này là Đạo Tử ông trời ban xuống để cứu vãn Nho đạo.”

Vương tiên sinh nói.

Ông ấy cảm thấy, tất cả những điều này đều là được sắp xếp trước.

Sự xuất hiện của Diệp Ninh, chính là vì để chỉ ra sai lầm của bọn họ. Bây giờ, đúng là đã tâm phục khẩu phục.

“Bia đá không chữ, bia đá không chữ, chúng ta còn có mặt mũi để khắc xuống đạo của bản thân sao?”

Trình phu tử cười lớn một tiếng, phất tay.

Tiếp đó, bia đá mà tay Diệp Ninh đang chạm vào phát ra một tiếng động lớn.

Diệp Ninh kinh ngạc ngẩng đầu, thì nhìn thấy trên bia đá, đang dần dần hiện ra từng chữ.

Vì trời đất lập tâm. Lập mệnh cho nhân dân. Kế thừa tuyệt học của thánh hiền. Mở ra thái bình cho muôn đời.

Đây không phải là bốn câu mà hắn vừa đọc sao?

Ôi trời! Xảy ra cái gì vậy?

Mí mắt của Diệp Ninh nhảy loạn, lúc này, đột nhiên hắn có dự cảm không tốt.

Quả nhiên, tấm bia đá ở đối diện cũng phát ra âm thanh giống như thế, mấy chữ lớn nhận thức và hành động hợp nhất vô cùng có lực dần dần xuất hiện!

“Chuyện gì vậy?”

Diệp Ninh hỏi.

Cả người Thái Hướng Cao đều ngây ngốc rồi.

Vốn dĩ bia đá không chữ là khắc ra câu nói nổi tiếng của hai vị Á Thánh, thế mà trên đó lại khắc những gì Diệp Ninh vừa nói. Đây là có ý gì?

Lẽ nào nó đại biểu thánh hiền cũng tin phục “đạo” của Diệp Ninh sao?

Nhưng mà thánh hiền không phải là đã biến mất rồi sao, tại sao bọn họ lại biết được những gì Diệp Ninh nói? Thái Hướng Cao cũng mơ hồ.

Mà Diệp Ninh, lại là hận không thể tự đánh vào miệng mình.

Đến rồi đến rồi!

Loại cảm giác quen thuộc đó!

Trong trời đất, truyền đến hai tiếng cười lớn cổ lão mà hồn hậu. Đây là tiếng cười nhẹ nhõm của hai vị Á Thánh.

Nụ cười của bọn họ, cũng đã buông bỏ sự áp chế xuống.

Vì thế vốn dĩ nên dẫn phát đến dị tượng, giống như đã hẹn trước.

Bùm bùm bùm!

Đầu tiên là ba tiếng sấm.

Tiếng sấm vào tai, thể hiện ra uy lực của đất trời.

Nhưng mà không hề có bất kỳ tính phá hoại nào, ngược lại giống như đất trời đang trợ uy.

Mà đây chỉ là mới bắt đầu, ở trong toàn bộ Thánh Viện, đột nhiên bạo phát ra ánh sáng rực rỡ, bùng lên dữ dội, ngũ sắc sáng lạn, đất trời sáng rực, hoa sen nở rộ.

Một đạo khí màu tìm bao trùm toàn bộ biển học, từ phía đông cuồn cuộn đi đến. Khí màu tím từ phía đông đến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!