Chương 361: Đây chính là lựa chọn của Đại Chu
Quá mạnh rồi!
Đạt được Đại Nho, đã trực tiếp đạt đến đỉnh cao, lúc nào cũng có thể đột phá đến Bán Thánh.
Chuyện khó tin nhất là, Diệp Ninh không muốn đột phá cũng không được, bởi vì toàn bộ dấu ấn tinh thần của chư tử dung nhập vào trong cơ thể của hắn, có thể hiểu là cả người tràn ngập buff, chính là nằm thôi cũng sẽ tiến bộ.
Trở thành Bán Thánh, căn bản chỉ là vấn đề thời gian.
Vốn dĩ trước khi chưa trở thành Đại Nho, Diệp Ninh đã cảm nhận được bản thân rất mạnh rồi. Kết quả bây giờ trở thành Đại Nho, trong chớp mắt thực lực tăng vọt gấp trăm ngàn lần.
Đại Nho của hắn khác với Đại Nho bình thường, chỉ riêng chính khí cuồn cuộn như biển ở trong cơ thể, đã đủ để khiến hắn kiêu ngạo với Tiên Môn. Có thể nói như thế này, tiếp theo nếu như Tiên Môn muốn giết hắn, không lấy ra một chút nội tình, thì tuyệt đối là không thể nào làm được. Diệp Ninh rất hổ thẹn.
Đây không phải là thêm phiền phức cho Tiên Môn sao? Nhưng điều này thật sự không phải bản ý của ta.
Ta chỉ có thể mở to mắt nhìn bản thân, vung ra một đạo kiếm khí rực rỡ phảng phất như là cắt ngang cả đất trời, lao về phía sợi dây xích giam cầm tư tưởng kia…
Đúng vào lúc Diệp Ninh thân bất do kỷ.
Mùi thuốc súng ở bên ngoài kinh thành, đã đến lúc bùng phát rồi.
“Nhìn xem, đây chính là thay đổi mà Diệp Ninh đem đến, các ngươi cảm thấy Tiên Môn là có thể dự liệu được trước sao?”
Câu nói của Bùi Ngữ Hàm, khiến cho người của Viện giám sát trầm mặc.
Bọn họ nhìn những quan lại ôm tâm thái coi thường cái chết, đứng lên phía trước.
Bọn họ nhìn thấy bách tính tuy từng người một rất hèn mọn, nhưng mà lại đứng thẳng lưng, không còn quỳ bái Tiên Môn nữa.
Bọn họ nhìn thấy những sĩ binh cho dù vô cùng căng thẳng, nhưng mà vẫn như trước nắm chặt vũ khí ở trong tay, lúc nào cũng sẵn sàng xông pha chiến đấu.
Đây là cái gì?
Đây chính là hi vọng.
“Viện giám sát!”
Sắc mặt Ngụy Văn Thông đỏ lên, đột nhiên phát ra một tiếng hét.
“Rút đao!”
Bùm!
m thanh rút đao vang lên một mảnh.
Đám người của Viện giám sát, nhao nhao đi lên phía trước, trong mắt mang theo sự kiêu ngạo và hãnh diện thuộc về Viện giám sát. Cho dù là lúc này đại nhân không ở đây, Viện giám sát cũng tuyệt đối sẽ không đánh mất uy vọng!
“Lòng quân, lòng dân, đều dùng được!”
Cơ Minh Nguyệt cười lớn, hôm nay nàng giống như là trút hết toàn bộ tất cả những ủy khuất ở trong quá khứ ra ngoài. Phản hồi mà mọi người đem lại cho nàng, khiến cho trong chớp mắt nàng trở nên càng tự tin hơn.
Xem ra, lựa chọn của ta không có sai.
Nàng kiêu ngạo nhìn đám người Tiên Môn, trong giọng nói tràn ngập uy nghiêm của Thiên Tử.
“Các vị nhìn thấy chưa? Đây chính là lựa chọn của Đại Chu!”
Lựa chọn của Đại Chu? Sắc mặt Tiên Môn rất khó coi.
Bọn họ không ngờ được, thế mà mọi chuyện lại phát triển đến bước đường này.
Đừng nhìn bọn họ khí thế hùng hổ, nhưng mà bọn họ tuyệt đối không chuẩn bị làm chuyện cá chết lưới rách.
Trong suy nghĩ của bọn họ, cho dù Cơ Minh Nguyệt không chịu giao Diệp Ninh ra, cũng tuyệt đối sẽ không dùng loại phương thức này, trực tiếp xé rách da mặt… Nhưng mà nhất định, Cơ Minh Nguyệt lại cứ làm như thế.
Nhất thời đệ tử trẻ tuổi của Tiên Môn loạn rồi, bọn họ nhìn về phía trưởng lão của môn phái. Mà từng trưởng lão, lại là mặt lạnh như băng.
Nên làm như thế nào? Cứ nhượng bộ như thế? Không thể nào.
Bây giờ Tiên Môn đã bị gắn lên giá rồi, lúc này mà đi, tương đương với việc xuống nước với Đại Chu. Điều này sẽ trở thành một tín hiệu rất không tốt.
Các đệ tử của Tiên Môn rất tự tin, cảm thấy Tiên đạo chí cao vô thượng, Tiên Môn trong thiên hạ vô địch. Điều này rất bình thường.
Chỉ có điều vô cùng thất vọng với Đại Chu, không hề coi trọng, vì thế không chịu làm việc cho Đại Chu. Hôm nay nếu như Tiên Môn rút lui, thì sẽ là hậu hoạn vô cùng!
Không ít người thông minh liếc mắt đã nhìn ra, Đại Chu bây giờ, lòng quân, lòng dân, toàn bộ đều ở bờ vực điểm mấu chốt bùng nổ. Nếu như lần này, Đại Chu vượt qua kiếp nạn, có được thắng lợi, vậy thì sẽ hình thành “thế” của bản thân.
“Thế” là một loại vô hình, nhưng mà lại tuyệt đối là thứ có tác dụng.
Một khi Đại Chu thành thế, tiềm lực của quốc gia này, rất có khả năng sẽ hoàn toàn bùng phát!
Vì thế, Tiên Môn không thể nào lùi bước!
Không cần biết lúc trước bọn họ có từng nghĩ đến cá chết lưới rách không, nhưng mà vào lúc này, bọn họ đã không còn đường lui nữa. Bọn họ tuyệt đối không thể nào nhìn Đại Chu đoàn kết một lòng, mượn lần này thành thế.
Thứ bọn họ nên làm, là trực tiếp đánh bại Đại Chu!
Đây sẽ không còn là trận chiến kéo dài lâu ngày nữa, đây là một trận chiến quyết định tất cả.
Nếu như Đại Chu vượt qua được trận chiến này, sẽ tạo thành thế, quốc vận tăng mạnh, tiếp theo đó Tiên Môn sẽ đau đầu rồi. Nếu như Đại Chu không thể nào vượt qua được cửa ải này, vậy thì tai họa diệt quốc đã ở ngay trước mắt.