Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 366: CHƯƠNG 366: NGÀY PHÁ THÀNH, CHÍNH LÀ NGÀY HÔM NAY

Chương 366: Ngày phá thành, chính là ngày hôm nay

Vì thế, nói từ góc độ nào đó, kinh thành tương đương với khuông giá an toàn.

Cơ Minh Nguyêt rút vào trong thành, cũng là chuyển sang thế phòng thủ.

Vũ Hóa Tứ Tiên lợi hại thì lợi hại, nhưng bọn họ muốn công thành, là chuyện không thể nào.

Nhưng Cơ Minh Nguyệt lại lần nữa quá ngây thơ rồi.

Nhìn thấy nữ tử mặc cung trang trở lại thành, Vũ Hóa Tứ Tiên không hề tức đến xoay vòng như trong tưởng tượng.

Cù Thủ Tiên đi đến dưới tướng thành, ngẩng đầu lên nhìn bức tường thành cao ngất, trong mắt lóe lên thần sắc nghiêm nghị.

“Cho rằng đại trận kinh thành nhất định có thể bảo vệ được các ngươi sao?”

Đại trận kinh thành, từ trước đến nay đều là bậc cửa mà Tiên Môn không bước qua được.

Vốn dĩ tòa trận pháp này không có tên.

Dù sao Thái Tổ là một người không muốn tạo dựng tên tuổi cho bản thân.

Nhưng Tiên Môn đã đặt cho nó một cái tiên, gọi là “trận Tiệt Tiên”. Như thế nào gọi là trận Tiệt Tiên?

Lần này, Tiên Môn đã bị chặn lại rồi.

Tất cả dã tâm và ý chí, ở trước mặt tòa đại trận này, đều sẽ bị suy yếu đi vô số lần. Vì thế, từ trước đến nay trận Tiệt Tiên, đều giống như là cái xương cá mắc ở trong họng ở Tiên Môn.

Có trận này ở đây, sẽ khó có thể tiêu diệt được Đại Chu.

Mà đối với Đại Chu mà nói, trận này chắc chắn là cảng tránh gió cuối cùng.

Bất luận là trong hiện thực, hay là trong lòng, trận này đều mang đến sức mạnh vô hạn cho bọn họ.

Mỗi một người đều sẽ nghĩ, không cần biết bên ngoài xảy ra cái gì, chỉ cần ta có thể trở về kinh thành, vậy thì trong trời đất này vẫn là có một nơi an toàn, có thể trở thành nơi mà chúng ta có thể nương náu.

Ở kinh thành, sức mạnh của Tiên Môn sẽ bị suy yếu vô số lần.

Đạo trận tuyến cuối cùng của Đại Chu, cũng là giới hạn trong lòng vô số người. Đây chính là ý nghĩa của trận Tiệt Tiên.

Nhưng mà bây giờ, ánh mắt của Vũ Hóa Môn, đã nhằm vào tòa đại trận này.

Vũ Hóa Tứ Tiên cùng nhau ra tay, trong ánh mắt của bọn họ tràn ngập thần sắc dò xét. Từ trên xuống dưới, suy nghĩ thật kĩ nhìn bức tường thành cao chót vót ở trước mặt.

“Bọn chúng muốn làm cái gì?”

Lưu Thận cũng không giả vờ nữa, cảm giác bất an mạnh mẽ, khiến cho hắn chủ động đi lên phía trước. Cơ Minh Nguyệt lắc lắc đầu, nàng cũng nhíu mày lại.

Rõ ràng Vũ Hóa Môn là dáng vẻ không chịu bỏ qua.

Nhưng mà mọi người đã chạy vào trong kinh thành, bọn chúng còn có thể làm cái gì? Giết vào trong thành?

Vậy thì đúng như ý nguyện, tất cả mọi người đều bị áp chế đến Chân Nhân Cảnh, mọi người thoải mái chém giết nhau là được. Nhưng Tiên Môn nhất định sẽ không ngu xuẩn như thế.

Trên thực tế, chính là người của Tiên Môn khác, cũng không hiểu Vũ Hóa Tứ Tiên dự định có chủ ý gì.

“Bái kiến tiền bối.”

Đám người Tiên Môn vây quanh, đầu tiên là hành lễ, thể hiện sự tôn trọng và cảm kích với bốn người. Tiếp đó lại có người hỏi.

“Dám hỏi tiền bồi, tiếp theo đây chúng ta nên làm như thế nào mới tốt?”

Rất rõ ràng, dưới tình huống của Vũ Hóa Tứ Tiên ở đây, Đại Chu lựa chọn lui lại. Vậy thì trận chiến này rất khó tiếp tục nữa rồi.

Bọn họ không dám trực tiếp giết vào trong thành.

Dưới cái nhìn của rất nhiều người, chính là đã đóng băng rồi. Nhưng mà Cù Thủ Tiên lại cười lạnh một tiếng, nói.

“Còn có thể thế nào? Đương nhiên là giết vào trong thành rồi.”

Trưởng lão của Quần Ngọc Các do dự hỏi.

“Nhưng mà trận Tiệt Tiên này?”

Ai mà không muốn giết vào trong? Nhưng tòa đại trận này lại cắt đứt suy nghĩ này của bọn họ.

“Phá là được!”

Cù Thủ Tiên nói ra câu kinh người.

Cái gì?

Tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt. Phá trận?

“Lẽ nào tiền bối là đang nói đùa sao?”

“Vũ Hóa Môn đã nghiên cứu ra phương pháp phá trận?”

“Trận này là Đại Chu Thái Tổ đích thân bố trí!”

Mọi người kinh ngạc.

Thậm chí bọn họ không hề cảm nhận được một chút vui vẻ nào, bởi vì điều này nghe ra, chính là một chuyện không thể nào thực hiện được. Nếu như có thể phá trận, Tiên Môn đã sớm phá rồi. Còn cần gì phải trì hoãn đến bây giờ?

Hàng ngàn năm trước, Tiên Môn liên hợp với nhau, một đám cường giả ra tay, ý đồ muốn phá trận Tiệt Tiên. Nhưng mà cuối cùng ủ rũ mà về.

Kể từ sau đó, thì đã không còn đánh chủ ý lên chuyện này nữa.

Bây giờ Vũ Hóa Tứ Tiên nói phá trận, căn bản không có lý do thuyết phục.

Tuy bốn người mạnh, thuộc sức chiến đấu cao cấp của Tiên Môn, nhưng mà lại không được coi là chiến lực đỉnh cao.

Hơn nữa, hàng ngàn năm trước, chỉ riêng Chân Tiên ra tay đã là một đám, cũng không phải vẫn là không làm được gì tòa trận này sao?

“Nếu như Đại Chu Thái Tổ ở đây, đương nhiên trận này không phá được, nhưng ông ta đã biến mất nhiều năm rồi.”

Trong mắt Lạc Vân Tiên lóe lên thần sắc khiêu khích, nói.

“Thời gian thay đổi, người đang thay đổi, Tiên Môn đang thay đổi, Đại Chu cũng đang thay đổi, vạn sự vạn vật, đều đang biến hóa, trận Tiệt Tiên cũng là như thế, lúc trước chúng ta không thể phá trận, không đại biểu bây giờ không thể!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!