Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 369: CHƯƠNG 369: THỜI GIAN CÒN LẠI CHO DIỆP NINH KHÔNG NHIỀU NỮA

Chương 369: Thời gian còn lại cho Diệp Ninh không nhiều nữa

Nàng không biết được Vũ Hóa Tứ Tiên lấy tự tin ở đâu ra, nhưng nàng biết Vũ Hóa Môn không thể nào đều là kẻ nốc, nếu như không nắm chắc phá được trận, bọn họ sao có thể làm ra hành động làm trò cười cho thiên hạ này?

“Bệ hạ, Vũ Hóa Môn sở trường đạo trận pháp, không được coi thường.”

Dì Khương nói.

Bà ấy là trưởng bối nhìn Cơ Minh Nguyệt trưởng thành, cũng là người bảo vệ Cơ Minh Nguyệt. Ở trong lòng bà, đã sớm coi Cơ Minh Nguyệt là “con gái” của mình. Không sai, bà ấy biết Cơ Minh Nguyệt là nữ tử.

Bà cũng từng cảm khái, nói bi ai lớn nhất của Cơ Minh Nguyệt, chính là thân là nữ tử, nhưng lại không thể nào thể hiện ra sự xinh đẹp tuyệt vời của bản thân cho người đời thấy. Vì thế đối với bà mà nói, ý nghĩa tồn tại của bản thân chính là bảo vệ Cơ Minh Nguyệt.

Cho dù bây giờ sắc mặt tái mét, người bị trọng thương, dường như đã mất đi năng lực chiến đấu, nhưng bà vẫn như trước đưa ra lời nhắc nhở.

“Dì Khương, người đừng nói nữa, mau chóng nghỉ ngơi đi.”

Cơ Minh Nguyệt đỡ lấy bà, trong mắt tràn ngập thần sắc thương xót.

Nàng đã mất đi quá nhiều người thân rồi, thật sự là không thể nào mất đi dì Khương nữa.

“Bệ hạ, ta không sao.”

Dì Khương miễn cưỡng lộ ra nụ cười, ánh mắt của bà nhìn bên ngoài tường thành.

Con rồng đen mang theo khí thế động trời, phảng phất như muốn một ngụm nuốt cả kinh thành kia, khiến cho bà ấy cảm thấy từng trận bất an.

“Đây rốt cuộc là thứ gì?”

Bà tự lẩm bẩm.

Không tìm hiểu rõ cái này, sao bà có thể yên tâm đi nghỉ ngơi chứ?

“Nếu như ta hiểu không sai, đây là thoa phá trận.”

Bùi Ngữ Hàm cùng với người của Viện giám sát đi đến đây.

Nàng ta nhìn khí thế ngập trời ở bên ngoài, trong mắt lộ ra thần sắc ngưng trọng.

Người quen thuộc nàng ta, đều biết, từ trước đến nay Bùi Ngữ Hàm đều là bộ dáng không quan tâm bất kỳ chuyện gì, đã bao giờ nghiêm túc như thế này?

Vì thế đám người của Viện giám sát lập tức trở nên căng thẳng.

Những cảm xúc căng thẳng đó, cũng lây nhiễm sang Cơ Minh Nguyệt, nàng biết Bùi Ngữ Hàm là truyền nhân Ma Tông, cao thâm khó lường, lúc trước khi cứu Lưu Cẩn, là có thể nhìn ra được bản lĩnh của nàng ta.

Nữ tử này bất luận là kiến thức, hay là trí thông minh, đều là đỉnh cấp trong thế gian, người như này sẽ không nói lời vu vơ.

“Thoa phá trận là thứ gì?”

Cơ Minh Nguyệt hỏi.

“Một bảo vật chuyên dùng để phá trận pháp!”

Bùi Ngữ Hàm nói một lần câu chuyện về thoa phá trận.

Nhất thời, sắc mặt mọi người cứng đờ.

“Cái gì? Chuyên dùng để phá đại trận?”

“Tiên khí thượng cổ?”

“Hỏng rồi!”

Trong chớp mắt áp lực xuất hiện.

Cái tên tiên khí thượng cổ, chính là có lực uy hiếp như thế.

“Các ngươi nghĩ nhiều rồi, thoa phá trận đúng là tiên khí thượng cổ, nhưng không đại biểu thứ ở trong tay bọn họ cũng thế.”

Bùi Ngữ Hàm nhàn nhạt nói.

“Tiên khí thượng cổ như thoa phá trận, Vũ Hóa Môn là không thể nào có được, nếu như có được, cũng nhất định là cất giấu, không dám dễ dàng để cho người đời biết được, càng không thể nào để cho Vũ Hóa tứ phế mang ra ngoài.”

Vũ Hóa tứ phế?

Sắc mặt người Viện giám sát kỳ lạ.

Bùi tỷ với Tiên Môn đúng thật là hận đến tận xương.

Tiên tử Quần Ngọc Các ở trong mắt của nàng ta là lão bà, Vũ Hóa Môn Tứ Tiên càng là bị nàng nói thành Vũ Hóa tứ phế.

Có điều lý luận cũng không hề thô bạo, đúng là như thế, nếu như là tiên khí thượng cổ, sao có thể để cho Vũ Hóa Tứ Tiên mang ra ngoài, đây không phải là tìm người đi cướp sao?”

“Cũng chính là nói, thứ trên tay bọn họ là hàng giả.”

Dì Khương hiểu rõ nói.

“Không sai, nhiều năm trước, Vũ Hóa Môn đi khắp nơi tìm kiếm tin tức liên quan đến thoa phá trận, bây giờ xem ra, có lẽ là đã đạt được điều gì đó, đã chế tạo ra đồ phỏng chế rồi.”

Bùi Ngữ Hàm nói.

“Vậy thì theo ngươi thấy, Vũ Hóa Tứ Tiên có thể phá được đại trận kinh thành không?”

Cơ Minh Nguyệt nhanh chóng hỏi.

“Không dễ nói.”

Bùi Ngữ Hàm lắc lắc đầu, nói.

“Đương nhiên trận Tiệt Tiên lợi hại, nhưng dù sao không có người chủ trận, đại trận không có chủ, lại trải qua vô số năm tháng, uy năng nhất định có chút suy yếu.”

“Vũ Hóa Môn tinh thông trận pháp, nhiều năm nay vẫn luôn nghiên cứu trận Tiệt Tiên, chắc rằng là đã đạt được điều gì đó.”

“Lại cộng thêm thoa phá trận này, tuy là đồ phỏng chế, nhưng chỉ cần có một nửa uy lực của chính phẩm, thì khó nói rồi.”

Miệng nàng ta nói là khó noi, nhưng trên thực tế ý tứ truyền đạt cho mọi người lại là không hề lạc quan.

Nhất thời, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

“Trận này là Thái Tổ đích thân bố trí!”

Có người không kìm được nói.

“Năm đó Đại Chu Thái Tổ đúng thật là tung hoành đương đại, trận pháp ông ấy bố trí cũng là không thể nào giải được, nhưng mà bây giờ đã không còn là thời đại của ông ấy nữa.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!