Chương 377: Nếu như trời không theo, vậy thì tiêu diệt trời
Bây giờ hắn hoàn toàn là rận nhiều hơn cũng không thấy ngứa, toàn bộ Thánh Viện đều là của hắn, hắn sao có thể để ý những chiếc lá cây màu bạc này chứ? Bây giờ toàn bộ trong đầu Diệp Ninh chỉ có ba suy nghĩ.
Ta là ai? Ta ở đâu? Ta muốn làm cái gì?
Tóm lại, cả người đều choáng váng.
Nhớ lại những trải nghiệm ở trong Thánh Viện, Diệp Ninh rất khó cảm thấy thoải mái.
“Đây là một cái bẫy!”
Hắn quyết liệt nghĩ.
Bị lừa rồi! Ta nhất định là bị lừa rồi!
Đây là Thánh Viện cố ý nhằm vào ta!
Hắn cảm nhận một chút sức mạnh của bản thân, sau đó cả người đều có một loại cảm giác tuyệt vọng.
Mệt rồi! Tiêu diệt! Mau lên! Vì sao?
Diệp Ninh phát hiện, bản thân đang đi vào con đường vô địch, càng đi càng xa rồi.
Nhưng nói như thế nào đây, cho đến bây giờ, Diệp Ninh cũng xem như là “dãi gió dầm mưa”.
Loại chuyện giống như thế này, cũng không phải trải qua một hai lần nữa.
Vì thế cho dù hắn đã đi đến bờ vực sụp đổ, nhưng mà còn chưa đến mức thật sự sụp đổ, suy nghĩ một lúc, tâm tình cũng được điều chỉnh lại. Tự hắn cũng có chút cảm thán năng lực điều tiết tâm lý của bản thân.
Nhưng mà đồng thời cũng có kích động muốn rơi nước mắt.
Đây là phải trải qua bao nhiêu cái bẫy, mới có thể rèn ra được loại năng lực này. Hắn thở dài một tiếng.
Diệp Ninh nhìn nhận rất rõ hiện thực, không còn bối rối nữa.
Lực chú ý của hắn, đặt lên ba thứ đồ mà bản thân có được.
Nói đến ba thứ đồ này, hắn có chút tức giận, vì sao nói Thánh Viện là một cái bẫy chuyên nhằm vào hắn?
Thước, là Thánh Nhân đưa.
Quần áo ngôi sao của chư tử, Á Thánh đưa.
Tòa tháp nhỏ không biết tên, cũng là Á Thánh đưa.
Đây không phải là sự thật thì là cái gì?
Hai Á Thánh, một Thánh Nhân, bao nhiêu nhân vật lợi hại, vì sao cứ phải dây dưa với hắn vậy chứ?
Hắn kìm nén lửa giận ở trong lòng, đầu tiên đưa ánh mắt nhìn vào quần áo sao trời của chư tử. Nghiên cứu một chút, lập tức quyết định, đây là một kiện trọng bảo. Khiến cho Diệp Ninh cảm nhận được cảm giác an toàn vô cùng đau đầu.
Sau đó, đau đầu nhất là cái gì, bộ quần áo rách nát này căn bản không cởi ra được.
Dù sao ý tứ của Trình phu tử rất rõ ràng, ông ấy hy vọng Diệp Ninh thành thánh, vì thế mới làm ra một kiện bảo vật này, dùng để bảo vệ Diệp Ninh. Ông ấy hiểu quá rõ, từ xưa đến nay có rất nhiều thiên tài, nhưng mà nếu như không thể trưởng thành, có thiên tài như thế nào đi chẳng nữa cũng là thừa thãi. Vì thế, đầu tiên ông ấy đã suy nghĩ đến vấn đề an toàn của Diệp Ninh.
Vì lý do an toàn, đương nhiên quần áo là không thể nào cởi ra được, bởi vì không loại trừ có người dùng thủ đoạn cướp kiện bảo vật này đi. Vậy thì dứt khoát thiết kế thành không thể cởi ra được, hơn nữa còn dính chắc vào người Diệp Ninh.
Nếu như Diệp Ninh chết, quần áo sao trời của chư tử sẽ tự nhiên bị hủy.
Bởi vì kiện bảo vật này không phải dùng vật liệu thực tế nào để tạo thành cả, mà là dùng văn khí, chính khí cuồn cuộn, ánh sao của Văn Khúc Tinh ngưng tụ mà thành, hơn nữa linh hồn của bảo vật này, còn là dấu ấn tinh thần của chư tử.
Noại trừ Diệp Ninh, trong thiên hạ không có người nào có thể mặc bộ quần áo này. Vậy thì lúc nào mới có thể cởi nó ra được?
Rất đơn giản, đạt đến trình độ của Trình phu tử là được rồi. Nhưng vấn đề là, Trình phu tử là Á Thánh đó!
Cũng chính là nói, muốn cởi bộ quần áo rách nát này ra, Diệp Ninh phải đạt đến được Á Thánh?
Nhưng nếu như ta trở thành Á Thánh, có bộ quần áo này hay không đối với ta mà nói còn quan trọng sao?
“Coi như ngươi ác!”
Diệp Ninh giơ ngón tay giữa lên.
Mức độ khó của việc tìm chết bắt đầu tăng lên rồi.
Bây giờ hắn là thật sự đứng đó cho người khác chém, chém đén gãy đao, hắn cũng không nhất định sẽ chết.
Sau đó ánh mắt của Diệp Ninh, nhìn về phía tòa tháp nhỏ Vương tiên sinh ban cho.
Tòa tháp nhỏ này nhìn có vẻ chỉ lớn bằng ngón tay, rất nhỏ gọn.
Diệp Ninh chơi đùa một chút, cũng không cảm nhận được uy lực kinh người nào. Nhìn có vẻ giống như là một vật rất bình thường.
Hắn định truyền chính khí cuồn cuộn vào kích phát nó, nhưng mà không có tác dụng gì. Điều này khiến hắn yên tâm hơn một chút.
Cảm thấy có lẽ thứ này sẽ không mang đến cho hắn phiền phức gì.
Ừm, có lẽ.
Cuối cùng, Diệp Ninh nhìn về phía cây thước Thánh Nhân ban cho.
Cây thước này, là vật năm đó Thánh Nhân dùng, ý nghĩa biểu tượng của nó lớn hơn ý nghĩa thực tế.
Có cây thước này, tương đương với trên danh nghĩa, có quyền lực trùng trị tất cả người của Nho đạo. Chủ nhân của Thánh Viện, lãnh tụ của Nho đạo.
Hai danh hiệu này, gắn chặt lên trên đầu Diệp Ninh.
Còn về ý nghĩa thực tế, dùng nó để chống lại kẻ thù, đương nhiên cũng là được. Uy lực nhất định là rất lớn.