Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 397: CHƯƠNG 397: MƯA GIÓ CỬU CHÂU (3)

Trong ba mươi năm, đã dạy ra hàng trăm học sinh, không được tính là nhiều.

Nhưng mỗi một người đều được coi là tinh anh, chỉ có điều sinh ra vào thời loạn thế, triều đình hống hách, tham quan ô lại hoành hàng, các học tử cũng không đi ra ngoài tham gia khoa cử, mà là theo thầy giáo ở lại trong núi nghiên cứu học vấn.

Cũng được coi là cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng mà ngày hôm nay, bọn họ lại phát hiện thầy giáo tràn ngập tâm sự.

“Có lẽ là chuyện Nho đạo hồi phục, ảnh hưởng đến tâm thần của các lão sư.”

Có không ít học tử suy đoán trong lòng.

Phía đông bắc của thư viện, có một cái hồ. Trong hồ có cá. Bên hồ có một ngôi nhà tranh.

Một lão giả mặc áo tơi, ngồi bên hồ câu cá.

Ở phía sau ông ấy, có một người nam tử trung niên mặc thường phục đang đứng đợi.

“Lão sư, người đã câu nửa ngày rồi, vẫn là ăn chút gì đó trước đi.”

Nam tử trung niên khuyên bảo.

Hắn liếc mắt đã nhìn ra, thầy không có hứng thú câu cá, tâm trí không tập trung, cá cắn câu mấy lần nhưng lại vũng vẫy tuột mất khỏi cần câu. Câu cá như thế này, nhất định là không thể nào có thu hoạch gì.

“Bỏ đi, không câu nữa.”

Lão giả chậm rãi đứng dậy, ông thu chiếc cần câu lại, đưa cho nam tử trung niên, nói.

“Bắt đầu từ ngày hôm nay, vật này tặng cho con.”

Sắc mặt nam tử trung niên hơi thay đổi, hắn lập tức ý thức được cái gì đó.

“Lão sư, người muốn đi kinh thành?”

Cần câu là vật yêu thích của thầy giáo, ông đột nhiên bỏ lại, nhất định là đã đưa ra quyết định quan trọng.

“Không sai.”

Lão giả lấy ở trong người ra một bức thư.

“Người bạn cũ dùng phi ưng truyền thư, mời lão phu cùng nhau đi kinh thành.”

Nhất thời nam tử trung niên lộ ra thần sắc không nỡ.

Trong lòng hắn hiểu rõ, lần này lão sư đi, thì sẽ không trở về nữa. Vì thế, hắn nhanh chóng thuyết phục.

“Lão sư hãy suy nghĩ kỹ, người từng nói, bản thân đã không muốn chịu sự giam cầm của công văn giấy tờ nữa, chỉ muốn chìm đắm vào sông nước… ở nơi này, dạy học cho người khác, vô cùng hạnh phúc, nếu như trở về kinh thành, không phải là lại đi vào con đường danh lợi hay sao?”

Nghe xong, lão giả lộ ra thần sắc cảm khái.

“Đúng thế.”

Ông gật đầu xác nhận.

“Ba mươi năm trước, vốn dĩ lão phu cũng là một quan lại, bởi vì không nhìn được việc đời đen tối, lại vô cùng thất vọng với triều đình, vì thế từ quan mà đi, đến nơi này, mở thư viện, trầm mê sông nước, dạy ngươi khác đọc sách.”

“Nghĩ kỹ một chút, cũng là vui vẻ, nếu như cả đời này có thể như thế, cũng là một chuyện tuyệt vời.”

“Đáng tiếc, lão phu có lý do không thể không đi ra ngoài.”

Ông đi lên phía trước, vỗ vỗ vào vai người nam tử trung niên, nói.

“Sách thánh hiền của lão phu, có ý chí lớn lao của bản thân, chỉ là lúc trước thế đạo đen tối, không có chỗ để cho lão phu thể hiện.”

“Nhưng mà bây giờ, mưa hết trời quang, kinh thành xuất hiện thánh hiền, Nho đạo hồi phục, chính là lúc để ta thể hiện ý chí lớn, lại cộng thêm lời mời của bạn cũ, lão phu sao có thể vắng mặt được?”

“Ơn bằng giọt nước, nên dùng cả suối nguồn để báo đáp, Diệp đại nhân một kiếm phá phong ấn, khiến cho Nho đạo trở lại, người đọc sách trong thiên hạ đều nợ ngài ấy nhân tình này, bây giờ một trận chiến lớn đang sắp đến, nếu như lão phu còn không có hành động gì, vậy thì là loại người ích kỷ, không phù hợp với đạo thánh hiền, càng có lỗi với chính khí cuồn cuộn mà lão phu nuôi dưỡng ra được!”

Ông bước lên trước một bước, trên người lấp lóe ánh sáng màu trắng. Đây chính là chính khí cuồn cuộn!

Có dị hiền, Nho đạo hồi phục, người có thể trở thành Đại Nho đương nhiên sẽ không chỉ có một mình Lưu Thận.

Lão giả nói một câu cuối cùng.

“Lão phu đi rồi, thư viện sẽ giao cho con, căn nhà cỏ này để lại cho lão phu, nếu như tương lai lão phu đại công cáo thành, sẽ trở về đây, tiếp tục câu cá.”

Nói hết, lại cười một tiếng.

Ngày hôm nay, Cửu Châu nổi mưa gió.

Tinh thần bị ảnh hưởng ,đau chỉ có đại Nho? Mà ở trong kinh thành. Diệp Ninh lại gặp được một người kỳ dị.

Đây là bị người của Viện giám sát bắt lại, đứng ở trước cửa kinh thành, khi bắt hắn ta cũng không phản kháng. Đeo khăn che mặt, bên dưới khăn che mặt còn có mặt nạ bằng sắt, đúng thật là kỳ quái đến khó hiểu.

Vừa mới gặp mặt, đã nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh. Điều này khiến cho Diệp Ninh có chút khó hiểu.

Đại tỷ, ngươi là ai vậy?

Diệp Ninh đúng thật là có chút khó hiểu.

Người này kỳ quái thì thôi đi, nhưng mà vì sao trong ánh mắt lại có thể lộ ra sự oán hận như thế? Người của Tiên Môn hận hắn, điều này rất bình thường.

Nhưng mà có đến mức hận đến mức độ này không?

“Ha ha, Diệp đại nhân đúng thật là quý nhân hay quên chuyện.”

Nữ nhân kỳ quái đeo mặt nạ âm trầm nói.

Nghe thấy giọng nói này, Diệp Ninh cảm thấy có chút quen tai. Hắn nhướng mày, trong mắt lộ ra thần sắc nghi hoặc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!