Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 417: CHƯƠNG 417: NẾU NHƯ CÓ LỢI CHO ĐẤT NƯỚC TA SẴN SÀNG TỪ BỎ MẠNG SỐNG CỦA MÌNH (2)

Chỉ cần ra khỏi kinh thành, mới có thể gặp phải nguy hiểm, chỉ có gặp phải nguy hiểm, mới có thể chết được, sau đó trở thành Thiên Đế. Vì thế Diệp Ninh nghĩ rất rõ ràng.

Bản thân hắn sau khi đi Tính Châu, nhất định sẽ phải gây loạn lật trời lật đất. Còn về nguy hiểm, bẫy hiểm gì đó, những thứ đó điều không quan trọng.

Ngươi có bản lĩnh thì ngươi giết chết ta đi! Thật sự giết chết ta, ta sẽ khiến cho người biết thế nào mới là người tàn nhẫn.

Dù sao ta có hai cái mạng, ta chơi được, ngươi thì nhất định không chơi được như thế!

Nhưng còn chưa đợi Diệp Ninh đến hoàng cung xin đi giết giặc. Đại Nho Mạnh Hạo đã ở trên đường đi rồi.

Dường như là sợ tình hình sẽ thay đổi vậy, hắn đi rất gấp gáp. Vì thế Diệp Ninh chỉ có thể từ bỏ.

Lần đi này thời gian có chút lâu, vốn dĩ Diệp Ninh cho rằng có thể mọi chuyện cứ lắng xuống như thế. Nhưng chuyện không ngờ là, tin tức xấu lại lần nữa truyền đến Viện giám sát.

Ngay cả Đại nho, cũng thiếu chút nữa mất mạng!

Chuyện này, đã để lộ ra hai tin tức quan trọng.

Thứ nhất, lần này Vũ Hóa Môn và Lý gia đã quyết tâm, chính là muốn bức Diệp Ninh ra khỏi thành, vì để đạt được mục đích này, bọn họ không tiếc bất cứ giá nào!

Thứ hai, Đại Chu không thể phái thêm người đi được nữa, điều này rõ ràng là chiến thuật tiêu hao, là một hành động rất ngu xuẩn. Để đề phòng Cơ Minh Nguyệt giành trước một bước đưa ra quyết sách, vì thế Diệp Ninh trực tiếp đến hoàng cung.

Hắn đi vào trong đại điện. Vẻ mặt nghiêm túc.

Đây là một chuyện rất nghiêm trọng, cho dù hắn muốn tùy tiện, cũng không thể nào. Hắn không thể nào mở to mắt nhìn bách tính vô tội của Tính Châu bởi vì hắn mà chết.

“Bái kiến Giám Chính đại nhân.”

“Bái kiến Đại Tông Sư.”

Bách quan văn võ lần lượt hành lễ với Diệp Ninh.

Các võ tướng gọi là Giám Chính, văn thần thì gọi là Đại Tông Sư.

Thuận theo thời gian trôi qua, địa vị của Diệp Ninh càng ngày càng cao, đã có chút ý tứ thần hóa rồi. Điều này là bởi vì nguyên nhân càng ngày càng nhiều người ra vào Thánh Viện.

Câu nói tri thức và hành động hợp nhất của Diệp Ninh ở Thánh Viện, có thể nói là vô cùng chấn động.

Vốn dĩ, Diệp Ninh cho rằng tuổi tác quá ít, còn bị rất nhiều lão hủ văn nhân gọi là Đại Tông Sư thì cảm thấy rất ngượng ngùng. Nhưng mà bây giờ không có loại cảm xúc ngượng ngùng đó nữa.

Người thành công là thầy.

Là thánh hiền, từ trước đến nay chưa bao giờ liên quan đến tuổi tác.

“Nếu như Diệp khanh bởi vì tình hình hạn hán của Tính Châu mà đến, thì không cần nói nữa, chuyện này trẫm đã có sắp xếp rồi.”

Cơ Minh Nguyệt biết Diệp Ninh bởi vì cái gì mà đến đây, nên đã giành nói trước, ý đồ chặn miệng của Diệp Ninh lại.

“Dám hỏi bệ hạ là sắp xếp như thế nào?”

Diệp Ninh chau mày, nói.

“Tiếp tục phái người, sau đó tiếp tục đi tìm chết sao?”

Một câu nói, bỗng nhiên khiến bầu không khí trở nên rất khó xử.

Rất nhiều người vẫn là lần đầu tiên nhìn thầy Diệp Ninh thượng triều.

Chưa từng nhìn thấy phong cách nói chuyện sắc sảo tuyệt đối không giữ mặt mũi của hắn.

Nhưng mà người đã từng nhìn thấy, lại cảm thấy đây đều là chuyện nhỏ, từ rất lâu trước đó, Diệp Ninh đã dám ở trên triều đường khiển trách các quần thần rồi, bây giờ hắn mới đến đâu chứ.

“Cho dù là như thế, cũng không liên quan đến Viện giám sát, Viện giám sát có chức trách của bản thân, tình hình hạn hán không nằm trong phạm vi trách nhiệm của Viện giám sát.”

Cơ Minh Nguyệt trầm mặc một lúc nói. Nàng là thật sự không muốn để cho Diệp Ninh đi.

Bởi vì đây rõ ràng là một cái lưới, một khi Diệp Ninh đi Tính Châu, còn có thể sống sót mà quay về sao? Nếu như hắn thật sự chết, vậy thì Đại Chu sẽ thật sự sụp đổ theo.

Hơn nữa ở trong lòng Cơ Minh Nguyệt, còn có tình cảm cá nhân không liên quan đến quốc sự. Cho dù là đứng ở góc độ cá nhân, nàng cũng không hi vọng Diệp Ninh đi.

“Lời này của bệ hạ có lý, việc chấn tai, đúng là không nằm trong phạm vi chức trách của Viện giám sát, nhưng bệ hạ nên biết, tình hình hạn hán ở Tính Châu, tất cả đều là bởi vì ta mà ra, muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông, ta không đi, vậy thì vĩnh viễn không có kết thúc.”

Ngón tay của Diệp Ninh chỉ vào các đại thần ở trên triều đường, nói.

“Không phải ta coi thường các vị đại nhân, mà là ngoại trừ ra bất kỳ người nào đi, có lẽ đều sẽ chỉ có con đường chết.”

“Nếu như ta đi, có lẽ còn có điều chưa biết được.”

“Các vị đại thần đều là trung thần, lẽ nào bệ hạ cứ mở to mắt nhìn bọn họ đi tìm đường chết thế sao?”

Diệp Ninh cứ nói rồi nói, hắn nhập vai rồi.

Phục hưng Đại Chu không phải sự nghiệp của một người, mà là của toàn bộ quốc gia, là nguyện vọng của mấy thế hệ. Diệp Ninh quan tâm đến tính mạng của bách tính, đương nhiên cũng quan tâm đến tính mạng của những trung thần nghĩa sĩ này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!