Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 419: CHƯƠNG 419: HAY LÀ BỆ HẠ GẢ CHO DIỆP ĐẠI NHÂN

“Đại trượng phu có điều phải làm, có điều không làm.”

Diệp Ninh bỏ qua những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, nói.

Trong ý thức của hắn, đầu tiên là phải tôn trọng suy nghĩ của bản thân. Cơ Minh Nguyệt trầm mặc hồi lâu.

Sau đó đột nhiên ánh mắt nhìn Diệp Ninh trở nên dịu dàng.

Nàng hơi cúi đầu xuống, dùng tấm màn hạt ở trên vương miện che khuôn mặt, nói.

“Nếu đã như thế, vậy thì Diệp đại nhân đi đi, mang theo kiếm Thiên Tử, làm nhiệm vụ của khâm sai, sau khi vào Tính Châu, được phong làm Tính Châu Mục, nắm giữa quân chính, dân chính Tính Châu!”

Có không ít người ngạc nhiên. Bệ hạ cũng rất quyết đoán.

Tuy lúc trước rất bối rối, nhưng mà một khi đưa ra quyết định, thì lập tức đã ban cho Diệp Ninh quyền lực lớn. Đây là tướng lĩnh biên cương đó.

Tạ Khiêm chẳng qua chỉ là Thứ sử Tính Châu, mà Diệp Ninh lại là Tính Châu Mục. Khoảng cách trên danh nghĩa là rất lớn.

Ít nhất về mặt pháp lý, Diệp Ninh có thể tiến hành bất kỳ cải cách nào ở Tính Châu, mà không cần báo cáo bất kỳ người nào. Đây là sự tín nhiệm to lớn như thế nào?

Đương nhiên, Diệp Ninh xứng đáng, vì thế không có người nào có ý kiến.

“Tuân chỉ!”

Mọi người cúi bái.

Cơ Minh Nguyệt nhìn Diệp Ninh, nói.

“Tối nay, bãi yến ở Hoa Thanh Trì, tiễn Diệp khanh lên đường!”

Tiễn lên đường!

Vốn dĩ Diệp Ninh muốn nói, không cần.

Nhưng mà hắn nhìn thấy ánh mắt của Cơ Minh Nguyệt, lời nói đã đến bên miệng nhưng lại nuốt xuống.

Bỏ đi. Cẩu Hoàng đế đã phối hợp rồi, cho hắn ta thể diện vậy.

“Tuân chỉ.”

Diệp Ninh chắp tay nói.

Tối nay trong cung bày yến tiệc.

Ngày mai lập tức rời đi.

Nhưng công việc chuẩn bị đã bắt đầu rồi.

Chuyến đi Tính Châu lần này, đã để lộ nguy hiểm vì thế dựa theo suy nghĩ của mọi người ở Viện giám sát, nhất định phải bày đủ tư thế, trọng binh đi theo, mạng của Diệp Ninh quá quan trọng rồi, bọn họ không thể nào đứng nhìn Diệp Ninh có tổn thất gì.

Nhưng mà Diệp Ninh lại từ chối đề nghị của bọn họ.

“Bây giờ Tính Châu chính là cái miệng túi đang mở, ta mang theo bao nhiêu người, thì tương đương với việc người đi vào trong miệng túi càng nhiều hơn, đến lúc đó nỗi lo của ta cũng nhiều hơn, ngược lại không bằng đơn giản tất cả.”

Suy nghĩ của Diệp Ninh rất đơn giản.

Chuyến đi lần này rất nguy hiểm, hắn có hai cái mạng không sợ chết, nhưng người khác thì không có. Vì thế hoàn toàn không cân phải làm ra trận thế lớn như vậy.

Trong thế giới mà giá trị võ lực vô cùng cao này, thật ra số lượng người không có mang đến bất kỳ ưu thế đáng kể nào. Đương nhiên, Diệp Ninh cũng ôm theo tư tâm.

Nếu như mang theo quá nhiều cao thủ, tính an toàn sẽ tăng lên rất nhiều. Điều này đi ngược lại với ý định ban đầu của hắn.

Đám người của Viện giám sát vất vả khuyên cả nửa ngày, nhưng mà đều không có tác dụng gì.

Bọn họ từ rất lâu đã nghe nói Giám Chính đại nhân cố chấp, một khi quyết định cái gì, người ở xung quanh khó mà thay đổi được. Hôm nay nhìn thấy, quả nhiên danh bất hừ truyền.

Nhưng cố chấp thì cố chấp, loại tinh thần không sợ chết này, vẫn như trước khiến người khác cảm động. Quả nhiên, bất luận địa vị thay đổi như thế nào, Giám Chính đại nhân đều vẫn là Giám Chính đại nhân ngày đó.

Nhưng cái gọi là đơn giản mọi thứ, cũng không phải là nói hoàn toàn không mang theo người nào.

Thái Hướng Cao đi cùng.

Thật ra Diệp Ninh cảm thấy tiểu Thái cũng có hiềm nghi là người đâm sau lưng, mang theo hắn không an toàn. Nhưng mà, bây giờ Thái Hướng Cao đã đến thời khắc quan trọng chạm đến cánh cửa Đại Nho. Ở lại kinh thành học tập, đã không có không gian tiến bộ nữa.

Còn không bằng ra bên ngoài rèn luyện, nói không chừng có thể có được cái gì đó.

Điều này đối với hắn ta mà nói, là một chuyện lớn quan trọng, Diệp Ninh không có lý do gì để từ chối, chỉ có thể dẫn hắn ta đi theo.

Có điều nghĩ đến mặt tốt, thật ra dẫn theo Thái Hướng Cao cũng có chỗ tốt, ít nhất rất nhiều chuyện tạp nham phức tạp, không cần Diệp Ninh phải lo lắng nữa, Thái Hướng Cao sẽ xử lý không có chút sai sót nào.

Ngoại trừ Thái Hướng Cao, Viện giám sát còn phái ra năm trăm Võ đạo Tông Sư, cùng với một trăm cường giả Võ Hồn Cảnh. Trải qua thời gian dài như thế, số lượng Võ giả đến đầu nhập vào Viện giám sát không ngừng tăng lên.

Võ đạo Tông Sư đã có ít nhất là năm ngàn người, cường giả Võ Hồn Cảnh cũng đã có gần hai trăm người.

Bởi vì nguyên nhân tác dụng của Võ đạo Tông Sư không lớn, vì thế Diệp Ninh chỉ mang theo năm trăm người, nhưng cường giả Võ Hồn Cảnh, dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của các quan lại của Viện giám sát, đã mang theo tất cả một trăm người.

Đây đã là hơn một nửa số lượng cường giả Võ Hồn Cảnh của Viện giám sát. Ngoại trừ điều đó ra, một Võ đạo Đại Tông Sư duy nhất cũng đi cùng.

Người này tên là Trần Thiệu Chính, hậu duệ của danh môn. Quản lý một võ quán của gia đình. Tính tình khiêm tốn, rất ít khi khoe khoang.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!