Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 421: CHƯƠNG 421: HAY LÀ BỆ HẠ GẢ CHO DIỆP ĐẠI NHÂN (3)

Bà đã sống tám trăm năm, không biết đã gặp bao nhiêu người, nhưng chưa bao giờ xuất hiện người như Diệp Ninh, phảng phất như chỉ một người, đã có thể mang đến ánh sáng cho cả thế giới.

Trước khi Diệp Ninh xuất hiện, từ trước đến nay bà đều chưa bao giờ cảm thấy sức mạnh của một người có thể cứu vãn được Đại Chu. Nhưng mà bây giờ, bà tin rồi.

Có người trời sinh đã nên là thánh hiền, từng lời nói, hành động, đều tác động đến lòng người.

“Hắn đúng là sẽ không nghĩ như thế, nhưng trẫm không thể coi sự cống hiến của hắn thành điều đương nhiên.”

Cơ Minh Nguyệt thở dài một hơi, nói.

“Không giấu dì Khương, ước mơ lúc ban đầu của ta, chính là có thể phục hưng Đại Chu, nhưng mà bây giờ ta đã không còn nghĩ nhiều như thế, ta chỉ muốn đi theo bước chân của Diệp Ninh.”

Nàng cảm thấy Diệp Ninh càng đi càng nhanh, càng đi càng cao.

Bây giờ nàng liều mạng đuổi theo, nhưng vẫn như trước có chút chậm. Điều này khiến nàng rất lo lắng.

Đại Chu không thể vẫn luôn dựa vào một mình Diệp Ninh chống đỡ. Con người có mạnh mẽ đến đâu, cũng có lúc sẽ ngã xuống.

Khương Thanh Uyển chú ý đến, Cơ Minh Nguyệt không tự xưng là “trẫm” thì đã biết, lúc này Cơ Minh Nguyệt có ý muốn nói một chút điều ở trong lòng.

Vì thế bà do dự một chút, nói.

“Vì sao ta lại cảm thấy, người có chút lo lắng được mất vậy?”

Khương Thanh Uyển dùng kinh nghiệm của một người từng trải, phát hiện sự yếu đuối trong nội tâm của Cơ Minh Nguyệt. Loại yếu đuối này, không phải là những gì mà nàng nói.

Mà là thể hiện ra nàng không có cảm giác an toàn.

Không có cảm giác an toàn, vì thế mới có suy nghĩ lo được lo mất như thế này. Nhưng mà vì sao lại không có cảm giác an toàn chứ?

Khương Thanh Uyển suy nghĩ một chút, đã suy đoán ra điều rất kỳ lạ. Từ trước đến nay, đều là Cơ Minh Nguyệt ỷ lại vào Diệp Ninh.

Mà Diệp Ninh thì sao, dường như không có ý muốn ỷ lại vào Cơ Minh Nguyệt. Điều này gióng như là, Diệp Ninh đang một mình đối diện với nguy hiểm.

Người bình thường sẽ không suy nghĩ đến điểm khác biệt ở trong đó, nhưng thân là Thiên Tử, Cơ Minh Nguyệt không thể không suy nghĩ. Tuy nói, rất nhiều người đều cảm thấy, làm việc cho đất nước là điều đương nhiên, không nên tham lam phần thưởng gì mới đúng. Nhưng mà Cơ Minh Nguyệt không cho rằng như thế.

Có công nhất định phải thường, phạm sai lầm nhất định bị trừng phạt, đây mới là đạo làm vua.

Diệp Ninh làm nhiều chuyện như thế, nàng không thể mang đến sự giúp đỡ nào cho hắn thì thôi, càng không thể không ban cho hắn phần thưởng tốt nào, để cảm ơn công tích của hắn.

Nếu như đổi lại là bất kỳ Thiên Tử nào, đều sẽ không có cảm giác an toàn.

Vì thế Cơ Minh Nguyệt gật gật đầu, thừa nhận cách nói của Khương Thanh Uyển. Nhưng trên thực tế, lại không chỉ có như vậy.

Góc nhìn của Thiên Tử, chỉ là đứng trên góc độ của quốc gia.

Nhưng trên thực tế, có chuyện rất kỳ lạ là, sở dĩ Cơ Minh Nguyệt cảm thấy lo lắng được mất, phương diện lớn nhất, vẫn là đến từ tình cảm ở trong lòng. Nàng càng ngày càng cảm thấy, bản thân không thể nào rời khỏi Diệp Ninh được. Muốn gặp hắn. Thỉnh thoảng khi không có việc sẽ nhớ hắn.

Khi hắn đi ra ngoài vào sinh ra tử, sẽ lo lắng.

Đây là cái gì?

Đây là suy nghĩ của nữ nhân.

Thân là quân vương, vốn dĩ không nên có lại suy nghĩ kỳ quái này mới đúng.

Nhưng nàng không phải chỉ đơn thuần là một quân vương, nàng còn là một nữ nhân.

Cơ Minh Nguyệt rất không muốn thừa nhận, lúc đầu khi Bùi Ngữ Hàm còn ở bên cạnh Diệp Ninh, trong lòng nàng có chút địch ý đối với Bùi Ngữ Hàm. Ẩn giấu rất sâu, nhưng địch ý vẫn là địch ý.

Vì sao? Còn không phải bởi vì Diệp Ninh.

Nàng là một nữ nhân rất nhạy cảm, vì thế từ lâu nàng đã có nhận thức rất rõ ràng, Diệp Ninh đối với nàng mà nói, có một ý nghĩa phi phàm.

“Từ xưa đến nay, cũng rất ít xuất hiện nhân vật giống như Diệp đại nhân.”

Khương Thanh Uyển cân nhắc, bà suy nghĩ rất kỹ, các nhân vật của Đại Chu từ khi lập quốc đến nay. Nhưng đều không có người nào có thể so sánh với Diệp Ninh.

Trong quá khứ vào thời kỳ đỉnh cao của Đại Chu, có thể ban thưởng cho các thần tử. Nhưng mà bây giờ tình hình của Đại Chu không tốt, thật sự không lấy ra được phần thưởng tốt nào.

“Bình thường mà nói, nếu như thật sự có nhân vật xuất sắc như Diệp đại nhân, cách làm có hoàng thất, rất có thể sẽ là…”

Khương Thanh Uyển có chút do dự.

“Cái gì?”

Cơ Minh Nguyệt hỏi.

“Liên hôn!”

Khương Thanh Uyển nói.

Liên hôn?

Đôi mắt của Cơ Minh Nguyệt sáng lên. Đúng thật là như thế, loại tình huống này có không ít.

Từ xưa đến nay, quân vương vì muốn lôi kéo trói buộc các thần tử có năng lực, sẽ thường gả con gái của mình cho đối phương. Đây là một vinh dự lớn.

Cách làm này không có vấn đề gì.

Huống hồ bây giờ Diệp Ninh chưa thành thân. Nhưng mà lập tức Cơ Minh Nguyệt phản ứng lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!