Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 423: CHƯƠNG 423: CÁI GÌ? TRẪM CÒN PHẢI SINH CON CHO DIỆP NINH? (2)

Trong quá khứ, có Tiên Môn áp chế, trên triều đường, gian tặc hoành hành. Vì thế không có người nào lo lắng chuyện nhà của bệ hạ.

Thậm chí bọn họ còn cho rằng, Cơ Minh Nguyệt không sắc phong Hoàng Hậu, không nạp phi tử, đây là một chuyện tốt. Ít nhất không có tổn thất gì đối với lợi ích của bọn họ.

Nhưng mà bây giờ, trên dưới triều đường, đã thay đổi diện mạo hoàn toàn mới. Triều đình đã hồi phục lại dáng vẻ ban đầu vốn có.

Vì thế, một vài giọng nói nên xuất hiện từ sớm, tự nhiên đã xuất hiện.

Phải biết rằng, bây giờ tuy Cơ Minh Nguyệt còn trẻ, nhưng mà ở trong xã hội thời cổ đại, tuổi tác giống như nàng, đã sớm nên có con cái rồi.

Càng đừng nói đến nàng còn là Thiên Tử.

Chuyện nhà của Thiên Tử, chính là chuyện của quốc gia.

Trong đó điều quan trọng nhất, chính là Thái Tử. Thái Tử là nền tảng của đất nước, là hy vọng của vô số người.

Đây căn bản không phải là chuyện Cơ Minh Nguyệt có thể quyết định dựa theo ý nguyện của bản thân. Không phải nàng không muốn, là có thể không sinh con cái.

Thật ra trong lòng nàng cũng hiểu rõ điểm này, chỉ có điều lúc trước tình hình hết sức nguy cấp, nàng tạm thời vứt chuyện này ra đằng sau đầu. Nhưng bây giờ, đã đến lúc không thể không đối mặt với chuyện này.

“Đúng là như thế, ta nên suy nghĩ chuyện này rồi.”

Cơ Minh Nguyệt trầm giọng nói.

Rất nhiều lúc, nàng đều là lý tính.

Ví dụ như bây giờ, lý trí nói với nàng, những điều Khương Thanh Uyển nói, là chính xác, nàng nhất định phải tiếp nhận.

“Bất hiếu có ba điều lớn, không có con là lớn nhất, bây giờ có mấy vị đại nhân đã nói bóng nói gió, bất mãn với chuyện bệ hạ không có con cái rồi, tương lai sẽ chỉ càng thêm trầm trọng hơn, bệ hạ suy nghĩ cho đại cục, cũng phải nên lên lịch bàn bạc chuyện này rồi.”

Khương Thanh Uyển nói.

Ngoài tư tâm của bà ra, bà cũng hy vọng Cơ Minh Nguyệt có thể có người để dựa vào.

Nàng là nữ nhân, nhưng mà lại chỉ có thể dùng thân phận của nam nhân để gặp người khác. Cho dù bản thân có dáng vẻ xinh đẹp như thế nào, người ngoài cũng không biết.

Mùi vị ở trong đó ai có thể hiểu được.

Đó là một lại cảm giác cô độc vô cùng sâu sắc, mỗi một lần nhìn thấy Cơ Minh Nguyệt ở trong đêm tối nhìn vào trong gương rồi ngây người, bà đều có cảm giác đau lòng, bước đi này sớm muộn cũng phải đi.

Vì thế so với việc đợi đến lúc bất đắc dĩ, còn không bằng bắt đầu chuẩn bị trước cho chuyện này.

Cơ Minh Nguyệt gật gật đầu, lại lần nữa bày tỏ sự đồng ý, nhưng lại hỏi.

“Nhưng mà vì sao lại là Diệp Ninh?’

Nàng cần một lý do. Không phải là không muốn. Mà là muốn có một lý do, để thuyết phục bản thân.

“Bởi vì chỉ có thể là Diệp Ninh.”

Khương Thanh Uyển rất nghiêm túc nói.

“Vì sao như vậy?”

Cơ Minh Nguyệt chau mày.

Lẽ nào với điều kiện của nàng còn không gả đi được?

“Rất đơn giản, bệ hạ có thể tưởng tượng ra, cảnh tượng tương lai bản thân gả cho một người nào khác ngoài Diệp đại nhân sao?”

Khương Thanh Uyển phủi tay, nói như thật.

“Không chỉ phải giả, mà còn phải hành phòng (ý chỉ quan hệ vợ chồng).”

“Còn phải sinh con cái cho người đó.”

“Còn phải…”

Bà cố ý nói như thế, cảm giác tưởng tượng rất mạnh mẽ.

“Đủ rồi!”

Quả nhiên Cơ Minh Nguyệt thật sự không chịu nổi nữa.

Chỉ nghe thôi, trong lòng nàng đã có loại cảm giác bài xích và phản kháng vô cùng mạnh mẽ.

Không thể nào!

Trẫm tuyệt đối không thể nào để cho nam nhân khác động vào mình!

Còn về Diệp Ninh…

Nàng tưởng tượng ra một vài cảnh tượng, sau đó mặt đỏ lên.

“Thật ra bệ hạ không hề phát hiện, bắt đầu từ rất ớm, người đã âm thầm hứa hẹn với Diệp đại nhân rồi.”

Khương Thanh Uyển cảm khái nói.

“Bệ hạ không cần phải cảm thấy đây là một chuyện mất mặt, trên thực tế, chuyện này rất bình thường.

“Nam tử tài giỏi giống như Diệp đại nhân, trên thế gian có nữ tử như thế nào gặp được mà không động lòng?”

“Nếu như ta vào lúc còn trẻ, sợ rằng cũng sẽ sinh lòng ái mộ với ngài ấy đi.”

Nghe lời nói này, khiến cho Cơ Minh Nguyệt lại trầm mặc. Nàng nghĩ đến câu nói lan truyền trong dân gian. Một lần gặp Diệp Ninh sẽ nhớ mãi không quên. Chỉ một chút, nhưng đã mơ mộng cả đời.

Nàng quyết định đối mặt với bản thân, vì thế đưa những ngón tay thon dài trắng nõn ra, vỗ vỗ vào khuôn mặt đỏ hồng nóng bừng của mình để che đậy, nói.

“Cho dù trẫm đồng ý chuyện này, nhưng mà Diệp Ninh sẽ nghĩ như thế nào?”

“Từ trước đến nay hắn đều không phải là người suy nghĩ theo lẽ bình thường.”

“Nếu như hắn không muốn, không phải là trẫm mất mặt rồi sao?”

Trong lòng Cơ Minh Nguyệt có chút lo lắng.

Nói ra thì loại lo lắng này đúng thật là có chút buồn cười.

Vẻ ngoài của nàng có thể gọi là đệ nhất thiên hạ, nàng còn là nữ đế trước nay chưa từng có, chỉ có hai chuyện này thôi, đối với nam nhân mà nói, đã có sức hấp dẫn chí mạng rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!