Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 425: CHƯƠNG 425: TRẪM BỊ CÁI TÊN XẤU XA ĐÓ LÀM CHO LO ĐƯỢC LO MẤT

Điều này là bởi vì Diệp Ninh sắp đi đến Tính Châu. Đây tuyệt đối là một chuyện khiến người khác lo lắng.

Bọn họ một mặt khâm phục khí thế không sợ chết của Diệp Ninh, một mặt khác lại lo lắng hậu quả xảy ra sau khi Diệp Ninh gặp chuyện không may.

Nhưng mà các cung nữ qua qua lại lại, cùng với bước chân mềm mại bưng nước, trái cây, món ngon đến, bọn họ lại không nghĩ nhiều như thế, loại thân phận như bọn họ, còn chưa đến mức độ phải lo lắng cho nước cho dân.

Vì vậy khóe miệng của bọn họ nở nụ cười đúng lễ phép.

Đặc biệt là khi đến bên cạnh Diệp Ninh, trong nụ cười càng nhiều thêm mấy phần chân thành, sắc phấn hồng nhạt ở trên má cũng càng thêm hồng hào hơn, thỉnh thoảng có người lén nhìn hắn.

Cảnh tượng này, bị không ít người nhìn thấy, hiểu ý mỉm cười.

Loại chuyện này, không phải chuyện xấu xa gì, ngược lại là chuyện đáng tự hào để người ta lấy ra khoe khoang.

Nhân vật giống như Diệp Ninh, vốn dĩ nên được nữ tử trong thế gian say mê. Nếu như hắn muốn, hắn đã sớm có thể trở thành nhân vật phong lưu rồi.

Đáng tiếc cho đến hiện tại chưa từng nghe thấy Diệp đại nhân động lòng với nữ nhân nào, đến bây giờ còn chưa có hôn phối.

“Khai tiệc!”

Cơ Minh Nguyệt ngồi ở vị trí chủ vị trên đài cao thì không có rộng lượng như thế, ánh mắt các cung nữ nhìn Diệp Ninh, khiến cho nàng theo bản năng có chút không thoải mái. Vì thế trong lòng không kìm được bắt đầu đổ lỗi cho Khương Thanh Uyển.

Nếu như không phải dì Khương, nói mọi chuyện tường tận như thế, thì sao nàng lại dễ dàng ghen tuông như vậy? Kết quả bây giờ thì hay rồi. Bát tự còn chưa viết.

Nhưng mà khi nhìn thấy Diệp Ninh, lại rất khó có trái tim bình thường giống như lúc trước nữa.

Thiên Tử có lệnh, đương nhiên chúng thần phải nghe theo.

Rượu ngon và món ăn ngon đã được bày biện xong, lại có nhạc sư cung đình, và biểu diễn múa. Bầu không khí rất hòa thuận vui vẻ.

Lần trước Diệp Ninh ở thọ yến của Thái Hậu không hề tận hứng. Bởi vì hắn biết Thái Hậu là kẻ địch, tham gia tiệc sinh nhật của kẻ địch, hắn làm gì có tâm tư nào để hưởng thụ?

Nhưng lần này lại khác, nhìn ráng chiều lững lờ trong đại điện, các vũ nữ nhẹ nhàng nhảy múa, đúng thật là có mấy phần động lòng người.

“Biểu diễn ở thời cổ đại, cũng đúng ra trò.”

Trong lòng Diệp Ninh lẩm bẩm.

Mức độ tán thưởng của hắn cũng không cao, không nói ra được cái gì hoa mỹ.

Nhưng chính là cảm thấy, so với những màn biểu diễn kiếp trước nhìn thấy ở trên TV thì thú vị hơn nhiều. Đúng lúc đang thưởng thức, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Cơ Minh Nguyệt.

“Yến tiệc ngày hôm nay, một là để chúc mừng.”

Không biết từ lúc nào nàng đã đứng lên, nâng ly rượu với chúng thần, nói.

“Quốc gia gặp nạn mới thấy chân tình, bao nhiêu năm nay, Đại Chu bị Tiên Môn chèn ép, quốc vận suy yếu, bấp bênh, may mắn có các vị hết sức giúp đỡ, không sợ thế lực hung bạo, không sợ chết, chúng ta mới có được thành công ngày hôm nay.”

“Vì thế, hôm nay trẫm cảm ơn các vị.”

“Mong rằng năm nào cũng được như ngày hôm nay, tháng nào cũng có hiện tại!”

Khi nói lời nói này, Cơ Minh Nguyệt đúng là trong lòng thấy phấn khích.

Quá khó rồi.

Thân là một nữ tử, từ khi kế vị đến nay, có thể nói là giống như đi trên băng mỏng, ở trong bóng tối âm thầm tích lũy thế lực. Nàng không nhìn thấy hy vọng, càng không nhìn thấy điểm kết thúc.

Ai có thể ngờ được, thế mà lại thật sự có thể ở trong cung thành lớn tiếng nói những lời này.

Đúng thế!

Cơ Minh Nguyệt trong quá khứ, ngay cả lớn tiếng nói chuyện cũng là một loại xa xỉ. Bởi vì trong cung có vô số tai mắt không đếm hết được của Tiên Môn, rất nhiều người hận không thể nghe thấy được bí mật, nhanh chóng báo cáo lại cho Tiên Môn, mượn chuyện đó để lôi kéo quan hệ.

Nhưng bây giờ, tất cả đều đã kết thúc rồi.

Trong cung thông qua thanh tẩy, đã trở nên trong sạch hơn nhiều.

Triều đình trải qua thay máu, cũng không còn tham quan ô lại lũng loạn triều đình nữa.

Vì thế Cơ Minh Nguyệt, cảm thấy cả bầu trời đều trở nên sáng lạn hơn, bầu không khí ở trong hoàng thành, cũng theo đó mà trở nên trong lành hơn.

“Bệ hạ quá khen, chúng thần xấu hổ không dám nhận!”

Quần thần đứng dậy, cùng nâng ly.

“Mong rằng Đại Chu ta năm nào cũng có ngày hôm nay, tháng nào cũng như hiện tại!”

Ánh mắt của bọn họ, đều nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.

Yến tiệc ăn mừng ngày hôm nay, bọn họ vui mừng không? Đương nhiên vui mừng.

Nhưng đúng là nhận được tán thưởng mà xấu hổ.

Bởi vì tuy bọn họ đúng là đã cống hiến hết mình, cũng đánh cược sinh mạng, nhưng tác dụng có được lại rất ít. Đại công thần chân chính là Diệp Ninh.

Không có hắn, sẽ không có tiệc ăn mừng ngày hôm nay.

Uống nước nhớ nguồn, mọi người hiểu rất rõ ai mới là người quan trọng nhất.

Vì thế sau khi bái xong Thiên Tử, thì nâng ly về phía Diệp Ninh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!