Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 428: CHƯƠNG 428: ĐỒ XẤU XA ĐÓ BỊ TRẪM MÊ HOẶC RỒI! (2)

Bà là một nữ nhân mà còn cảm thấy bởi vì Cơ Minh Nguyệt thể hiện ra sắc đẹp tuyệt trần mà động lòng, đổi thành nam nhân, sẽ là cảm giác như thế nào?

“Nếu như Diệp đại nhân thật sự không say, nhìn thấy bộ dáng này của bệ hạ, sợ rằng cũng sẽ cảm thấy là đang nằm mơ, dù sao con người trong thế gian làm sao có thể có một nữ tử xinh đẹp như thế này?”

Khương Thanh Uyển vuốt mái tóc đen của Cơ Minh Nguyệt, mỉm cười nói.

“Dì Khương!”

Bởi vì lời nói này mà Cơ Minh Nguyệt cảm thấy có chút xấu hổ, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ninh, hỏi.

“Người nói kế hoạch này của người, thật sự có tác dụng sao?”

Khương Thanh Uyển cười nói.

“Đều nói là rượu vào đều nói thật, khi Diệp đại nhân say rượu, bệ hạ dùng khuôn mặt thật của mình tiếp xúc với ngài ấy, Diệp đại nhân rốt cuộc có tâm tư gì, cũng sẽ có thể tìm hiểu được một hai.”

“Không cần biết là có thành công hay không, sau này cũng sẽ qua loa lấy lệ.”

“Nếu như ngài ấy hỏi, sẽ giả vờ như không biết, chắc rằng ngài ấy cũng không thể nào coi những chuyện khi mình say rượu mà coi thành thật được.”

Nghe xong, Cơ Minh Nguyệt gật đầu.

Lời nói này của Khương Thanh Uyển, đúng là cũng có đạo lý.

Đầu tiên nghĩ cách để Diệp Ninh say rượu, sau đó rồi mới đi gặp hắn.

Kế hoạch này nghe có vẻ rất đơn giản, nhưng mà đối với Cơ Minh Nguyệt mà nói, lại chắc chắn là cần có dũng khí mới có thể làm được.

Khuôn mặt thật của nàng, hiện tại ở trên thế giới này chỉ có Khương Thanh Uyển từng thấy, đây là lần đầu tiên, nàng dùng thân phận một nữ tử, để đi gặp nam nhân.

Chuyện này khiến nàng theo bản năng cảm thấy xấu hổ.

Đặc biệt người phải gặp còn là Diệp Ninh.

Ngoài xấu hổ ra, càng là thêm mấy phần căng thẳng. Nhưng Cơ Minh Nguyệt vẫn là đồng ý chuyện này.

Thật ra tâm tư của nàng so với những gì Khương Thanh Uyển nghĩ còn đơn thuần hơn. Bất luận có thành công hay không, nàng đều muốn để cho Diệp Ninh nhìn thấy bộ dạng thật sự của mình. Đây là tâm nguyện ấp ủ từ lâu của nàng.

Vẻ ngoài có đẹp như thế nào, nhưng mà không có người nào biết thì có tác dụng gì chứ?

Cơ Minh Nguyệt không phải là loại người tham lam danh lợi, người khác có biết hay không nàng nhất định là không quan tâm, nhưng mà nàng muốn để cho Diệp Ninh biết.

“Ta muốn để cho ngươi nhìn thấy ta, cũng muốn để cho bản thân, có thể dùng bộ dáng thật sự để đối diện với ngươi.”

Cơ Minh Nguyệt thầm nói trong lòng.

Nàng không muốn nhiều chút nào.

“Rượu này, hình như có chút hơi nặng.”

Diệp Ninh uống rượu, lắc lư đi về phía trước.

Hắn cảm nhận được rõ ràng bản thân say rồi.

Suy nghĩ có chút chậm chạp, hai má nóng bừng, đôi mắt cũng có chút mơ hồ. Nhưng trên thực tế tửu lượng của hắn rất không tệ, vốn dĩ không nên say nhanh như thế mới đúng. Chỉ có thể nói, ngự tửu trong hoàng cung, đúng là không phải bình thường.

Nhưng không sao cả.

Có những lúc, cảm giác uống say cũng khá tốt, càng thả lỏng, càng thoải mái hơn. Bất giác, hắn đã đi lên mép bên hồ.

Nước trong hồ trong vắt, còn phát ra làn sương mờ ảo.

Đây là bởi vì, hồ này là suối nước nóng. Vốn dĩ nên là nơi phi tử tắm rửa.

Bơi vì Cơ Minh Nguyệt không có phi tử, vì thế đương nhiên nơi này bị bỏ hoang.

Diệp Ninh cũng không nghĩ nhiều, hắn say rượu, cũng thể hiện ra mấy phần điên cuồng, cởi cúc áo của mình ra, sau đó cảm thấy lòng bàn chân nóng ran, nên dứt khoát cởi giày, ném vào trong hồ nước nóng.

Bùm!

Rất nhiều nước bắn tung tóe ra ngoài.

Diệp Ninh lộ ra nụ cười xấu xa, cầm hũ rượu lên, định một hơi uống hết, nhưng mà lại phát hiện trong hũ trống rỗng. Chuyện này thật sự là có chút mất hứng.

Hắn lắc lắc cái bình, say khướt lớn tiếng nói.

“Người đâu, mang rượu đến đây!”

Nhưng lần này bốn phía xung quanh không có người, làm gì có ai đáp lại? Diệp Ninh nhìn trái nhìn phải, phát ra tiếng thở dài. Nhưng đúng vào lúc này, một mùi hương theo gió thổi vào mặt.

Thế mà lại là một nữ tử mặc váy dài màu hồng đi đến, nàng cầm theo một bình rượu. Mùi thơm này, có chút quen thuộc.

Nhưng Diệp Ninh lại không nghĩ nhiều, cầm lấy bình rượu, thỏa thích uống một hồi.

Sau khi uống xong, mới ngẩng đầu lên, nhìn người đi đến.

Nhưng vừa mới nhìn, lại khiến cả người hắn cứng đờ.

Lúc này, màn đem đen kịt, chỉ có trang sáng ở trên cao, một vòng bóng trăng, chiếu xuống hồ nước nóng. Giống như là ánh sáng rực rỡ nhất ở đây vậy.

Nhưng nữ tử này xuất hiện, lại phảng phất như cướp mất tất cả ánh sáng, toàn bộ đều tập trung vào trên người một mình nàng. Diệp Ninh không thể di chuyển ánh ánh.

Hắn không phải là chưa từng gặp mỹ nữ. Tư thái quyến rũ của Tiêu Thiển Thiển. Sự xanh non của Huyên Huyên. Thành thục của Bùi Ngữ Hàm.

Mỗi một người bọn họ, đều được coi là tuyệt thế mỹ nữ, hơn nữa mỗi người đều có khí chất riêng, tuyệt đối được tính là cực phẩm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!