“Nhưng mà nếu như muốn chấn tai, trong tay chúng ta không có đủ lương thực!”
Tình hình hạn hán đã đến mức độ này rồi.
Đừng nói nhiều lời thừa nữa.
Phương thức duy nhất có thể giải quyết được, chính là phát lương thực cho lão bách tính. Chỉ cần mọi người có cơm ăn, vậy thì đã giải quyết được bảy tám phần vấn đề rồi.
“Trong tay chúng ta đúng là không có lương thực, trong huyện thành cũng không có lương thực, chắc rằng trong quận thành cũng không có, nhưng điều này không đại biểu, những nơi khác bên ngoài châu phủ, cũng không có lương thực.”
Trong đôi mắt Diệp Ninh lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Diệp huynh nói là?”
Trong đầu Thái Hướng Cao lóe lên, dường như nghĩ đến loại khả năng nào đó.
“Đám tham quan ô lại, thế gia, thương nhân, thân sĩ, địa chủ!”
“Tin tưởng ta, người khác không có lương thực, nhưng mà bọn họ, nhất định có lương thực.”
“Hơn nữa còn không phải là con số nhỏ!”
Diệp Ninh nghĩ đến rất nhiều thứ.
Đây là những kinh nghiệm và cảm hứng và những vĩ nhân trong lịch sử ở kiếp trước mang đến cho hắn.
“Nhưng mà Diệp huynh, từ xưa đến nay, đều không có người nào dám khai đao với những giai tầng này, huynh đây là…”
Thái Hướng Cao hít vào một hơi khí lạnh.
Hắn ta có chút chấn động với độ to gan của Diệp Ninh.
Những người này đều là nền tảng thống trị của Đại Chu.
Trong nhận thức của người xưa, một quốc gia, chính là do vô số thế gia, thương nhân, thân sĩ, địa chủ tạo thành.
Tùy tiện lấy địa chủ ra làm ví dụ, dưới mỗi một địa chủ, chỉ điền hộ thôi đã có thể có đến mấy trăm người, lại cộng thêm gia đinh, nô bộc, cùng với những người làm công phụ thuộc vào họ để kiếm ăn.
Hàng ngàn hàng vạn địa chủ, không phải chính là đã tạo thành nền tảng của thiên hạ này sao?
Diệp Ninh muốn khai đao với bọn họ, chuyện này có được không?
“Vì sao không được?”
Nhưng Diệp Ninh vừa kiên định vừa tự tin, con đường hắn đi, vốn dĩ chính là con đường từ xưa đến nay chưa có người nào từng đi.
“Làm theo lời ta nói.
“Thông báo toàn quân, dẫn theo cả bách tính, cùng đi về huyện Thương Tùng, chúng ta không đi châu phủ, chúng ta hành động ở những quận huyện khác của Tính Châu trước.”
“Bước này, gọi là nông thôn bao vây thành thị!”
Vốn dĩ Tính Châu đã không phải là một châu phủ giàu có.
Quận Thương Tùng nằm ở biên giới Tính Châu, còn là thành nhỏ ở bên rìa. Đổ nát, tiêu điều, vẫn luôn là phong cách của huyện Thương Tùng.
Bởi vì tình hình hạn hán, bây giờ càng thêm đổ nát, tiêu điều hơn.
Dưới bóng cây đầu ngõ, có một người thân hình khô héo nằm ở đó.
Bọn họ đang đói. Bọn họ đang hấp hối.
Hơn nữa, còn có người đã trút hơi thở cuối cùng, thi thể phát ra mùi hôi thối.
Nhưng mà đi hết một con đường này, thẳng đến cuối đường, trong chớp mắt phong cảnh đã thay đổi. Đường phố không một vết bẩn.
Toàn bộ con đường được lát bằng đá xanh.
Thậm chí hai bên còn có những bồn hoa được trồng ngay ngắn.
Mấy gia đinh đội mũ màu xám, đang chận rãi quét đường.
Mà ở phía sau bọn họ, lại là trạch viện sang trọng, đẩy cánh cửa màu đỏ son đi vào bên trong, là có thể nhìn thấy một sân vườn giống như rừng cây ở Giang Nam.
Đây đối với bách tính huyện Thương Tùng mà nói, tuyệt đối là một chuyện rất hiếm thấy.
Nhưng sân viện này, lại vừa đúng là phong cách phú quý tao nhã của Giang Nam, chỉ có điều thu nhỏ vô số lần mà thôi. Trong viện có hòn non bộ, có cây cỏ, thậm chí còn có một cái ao.
Phải biết rằng, hiện nay tình hình hạn hán như lửa, toàn bộ nguồn nước của Tính Châu đều đang trong tình trạng khẩn cấp, nhưng mà ao của viện này, vẫn như trước tràn ngập nước.
Có những lúc mực nước thấp, sẽ có gia đinh khiêng thùng nước đến, đổ toàn bộ những thùng nước quý hiếm vào trong đó.
Đây là bởi vì trong ao có nuôi mấy con cá rồng quý hiểm. Những con cá rồng này, đều là bảo bối của Lương huyện Lệnh, hắn ta nghe nói Quận Thủ đại nhân rất thích cá rồng, nên đã dùng hết tâm tư sưu tập được mấy con, chỉ đợi tìm thời cơ thích hợp để tặng đi, nịnh hót quan trên một chút.
Không sai, trạch viện này, chính là nhà của Huyện Lệnh huyện Thương Tùng. Hắn ta nằm dưới bóng cây, hai chân gác lên trên chiếc ghế đan bằng liễu gai, hai mắt híp lại. Có một thị nữ xinh đẹp, thỉnh thoảng cầm miếng dưa đã cắt sẵn, đút vào trong miệng hắn ta.
Nhưng chỉ nhìn phong thái này của Lương Huyện lệnh, hoàn toàn không nhìn ra được huyện Thương Tùng đang bị thiên tai.
Quản gia trong trạch viện đi từng bước nhỏ đến, cúi người, hắn cẩn thận từng chút một lên tiếng gọi.
“Lão gia.”
Lương Huyện Luyện từ từ mở mắt ra, ngáp một cái.
“Chuyện gì?”
Khi hắn nói chuyện, mang theo một vẻ vô cùng lười biếng.
“Huyện nha lại có không ít bách tính đang đánh trống.”
Quản gia nói.
“Ừm? Đám tiện dân đó lại muốn làm cái gì?”
Lương Huyện Luyện chau mày.
“Vẫn là giống với lúc trước, sắp đói chết rồi, muốn đòi lương thực.”
Quản gia trả lời.