Thái Hướng Cao đã nhiều lần bày tỏ sự lo lắng, nhưng mà Diệp Ninh không gấp gáp chút nào. Hắn sắp xếp thêm hai chuyện nữa.
Chuyện thứ nhất, người của Viện giám sát tản ra bốn phía, quận Bạch Thủy có tất cả mười hai huyện thành, một quận thành, cần phải đi tìm hiểu tình hình cụ thể.
Chuyện thứ hai, là đào giếng.
Đường sông đã khô cạn rồi, tình hình hạn hán rất nghiêm trọng, chỉ có thể thông qua việc đào giếng để lấy nước. Diệp Ninh đích thân tham gia vào chuyện này.
Sau đó phát hiện, rất khó.
Đương nhiên là khó rồi, nếu như không khó, tự bách tính đã đào từ sớm rồi.
Độ khóa này không phải là nói nước ở dưới mặt đất không đủ, mà là đã khô cạn một cách khó hiểu, vốn dĩ sông đã cạn kiệt. Nam Cung Lương Nhân vẫn luôn quan sát Diệp Ninh cui đầu im lặng.
Hắn ta biết sự thật.
Tính Châu bị hạn hán là bởi vì quái vật gây ra hạn hán.
Khi quái vật gây hạn hán qua biên cảnh, tất cả dòng nước đều cạn khô, đương nhiên cũng bảo gồm nước ngầm. Không có cách nào cả, chỉ có thể tiếp tục đào.
Vẫn luôn đào xuống sâu, mới nhìn thấy có nước. Rất khó khăn, nhưng cũng không có cách nào cả.
Giếng sâu như thế, nhất định bách tính không thể nào tự làm được, chỉ có thể để cho võ giả hoặc là người tu hành làm. Lại qua mấy ngày nữa, nạn dân càng ngày càng nhiều.
Cho dù là mở rộng huyện Thương Tùng, cũng không chứa hết được. Lúc này, một tin tức xấu truyền đến.
“Diệp huynh, lương thực hết rồi, nạn dân vẫn còn đang tăng thêm, cứ tiếp tục như thế này, nhiều nhất ba ngày, chúng ta sẽ cạn sạch lương thực.”
Thái Hướng Cao vô cùng lo lắng nói.
Trước mắt, huyện Thương Tùng chính là cái thùng thuốc nổ.
Đừng nhìn bách tính đều đang hô tên của Diệp Ninh, cả ngày cảm ơn đại đức. Nhưng mà một khi hết lương, lòng dân sẽ trở thành sự oán giận.
Lòng tốt sẽ biến thành sự lừa dối. Điều này không liên quan đến bách tính tốt hay xấu, chuyện này đơn thuần là lòng người.
Một khi làm không tốt, thùng thuốc nổ này sẽ bùng nổ, sẽ nổ lên trên người Diệp Ninh. Nhìn thấy thế, Lương Huyện Lệnh bày ra bộ dáng xem náo nhiệt.
Hắn ta đã sớm biết sẽ như thế này.
Bây giờ phải xem xem, Diệp Ninh làm như thế nào?
“Lương đại nhân, những thứ bảo ngươi viết ngươi viết xong chưa?”
Diệp Ninh hỏi.
“Đã viết xong từ lâu rồi.”
Lương Huyện Lệnh dâng lên bằng hai tay.
Diệp Ninh nghiêm túc đọc nó, trong lòng đối chiếu với tin tức tình báo mà Viện giám sát thu thấp được. Lương Huyện Lệnh rất thành thật, không giở trò dối trá.
“Lưu gia của huyện Thương Ngô này, thật sự là danh gia vọng tộc?”
Đột nhiên Diệp Ninh chỉ vào một cái tên hỏi.
Huyện Thương Ngô, cách huyện Thương Tùng rất ngắn. Chỉ một chữ khác nhau, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Huyện Thương Ngô là huyện lớn, giàu có hơn nhiều, điều kiện các phương diện đều không chỉ cao hơn huyện Thương Tùng một đẳng cấp. Điều này từ số lượng người giàu có của huyện Thương Ngô là có thể nhìn ra được.
Thân hào đại tộc, cộng lại có mười mấy nhà. Hơn nữa còn có thế gia.
“Lưu gia đúng là danh gia vọng tộc, trong gia tộc có ba Thượng Thư, bốn Thị Lang, môn sinh ở khắp thiên hạ.”
Lương Huyện Lệnh trả lời.
Lưu gia đối với hắn ta mà nói, là một thế lực chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.
“Rất tốt, điều binh, thời gian chạng vạng tối, đi về phía huyện Thương Ngô!”
Diệp Ninh trực tiếp hạ mệnh lệnh.
Cái gì? Lương Huyện lệnh sửng sốt không dám tin vào đôi tai của mình.
“Diệp đại nhân, ngài muốn ra tay với Lưu gia?”
Diệp Ninh gật đầu, nói.
“Đương nhiên, tình báo mà ta có được, Lưu gia ức hiếp thôn dân, che giấu hộ khẩu không báo, tự ý giam tích trữ gia nô, không việc gì ác không làm, thân là Viện giám sát, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?”
Đối với những tội trạng này, Lương Huyện Lệnh không có ý kiến gì. Lưu gia đúng thật là phạm rất nhiều tội lớn.
Nhưng mà, những thế gia, thân hào, địa chủ này trong thiên hạ, không phải đều là làm như thế sao? Ngươi dùng loại phương thức này xử lý Lưu gia, vậy thì tin tức truyền ra ngoài sẽ là cái gì? Là Diệp Ninh muốn khai đao với tầng lớp thế gia và thân sĩ!
“Hạ quan lớn gan nói một câu, rốt cuộc Diệp đại nhân là thật sự muốn truy cứu trách nhiệm, hay là chỉ nhằm đến lương thảo của Lưu gia?”
Lương Huyện Lệnh nuốt nước bọt, lớn g hỏi.
“Hai chuyện này ta đều muốn làm, ta không cho rằng có bất kỳ mâu thuẫn nào.”
Đến lúc này, Diệp Ninh đã không còn che giấu ý đồ của mình nữa, nói.
“Tình hình hạn hán của Tính Châu đến bước đường này, điều ta muốn làm, chính là chấn tai, tất cả những người có ý đồ ngăn cản con đường chấn tai, đều là kẻ địch của ta!”
“Những thế gia, thân hào, địa chỉ này, béo hơn nhiều so với loại tham quan ô lại như ngươi, ta tin cả nhà bọn chúng, có thể nuôi sống được hàng ngàn hàng vạn người.”
“Tính Châu cái gì cũng thiếu, chính là không thiếu địa chủ, thân hào, thế gia, cùng với loại tham quan ô lại như ngươi, ta tiêu diệt những loại thối nát này, dùng máu của bọn chúng, nuôi sống hàng trăm triệu lão bách tính Tính Châu, ta cảm thấy điều này không có bất kỳ vấn đề gì!”