Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 466: CHƯƠNG 466: MỞ RỘNG TẦM MẮT

“Ngươi nhìn ở đây, có nhiều bách tính như thế, hay là cùng mời mọi người làm khách, thế nào?”

Dương Hồng há hốc mồm.

“A?”

Hắn ta nhìn bách tính. Trong lòng không kìm được ghê tởm.

Đám chân lấm tay bùn này, cũng xứng đến nhà ta?

Nhưng Diệp Ninh lại cười mà như không cười nhìn hắn ta.

“Vừa rồi Dương gia chủ luôn miệng nói vì bách tính, ta còn thật sự cho rằng ngươi là người yêu dân, sao thế, bây giờ không muốn để cho bách tính đến cửa sao?”

Cả người Dương Hồng chấn động, cười khổ nói.

“Ta không có ý đó, ta chỉ là cảm thấy, nhà của ta không lớn, không chứa được nhiều bách tính như thế.”

Diệp Ninh nói một cách thờ ơ.

“Yên tâm, các bách tính chỉ là đi cùng xem náo nhiệt, nhà ngươi là thư gia nhiều đời, văn khí nồng đậm, để cho bọn họ nhìn thế chuyện đời cũng là điều tốt.”

Dương Hồng nghe lời này, còn có thể nói cái gì đây.

Diệp Ninh đây là quyết tâm.

Hắn ta chỉ có thể nghiến răng, dẫn mọi người đi đến nhà mình.

Bách tính đi theo phía sau đội ngũ, bọn họ cảm thấy đây là một chuyện vô cùng náo nhiệt. Muốn đến xem thử. Đây là Dương gia đó.

Gia tộc lớn nhất quận Bách Thủy, lúc trước bọn họ chỉ có thể nhìn thấy tường vây cao lớn, ai cũng không biết bên trong có dáng vẻ như thế nào. Hôm nay có thể nhìn thấy một chút chuyện đời, vậy thì đúng thật là không thể nào tốt hơn được nữa.

Không bao lâu sau, đã đến cửa nhà Dương gia.

Ở nơi phồn hoa nhất của quận Bạch Thủy, một căn nhà rất lớn, mới nhìn thoáng qua, quy mô cũng không nhỏ hơn phủ Uy Vũ Hầu.

“Vừa rồi Dương gia chủ nói cái gì? Nhà của ngươi không lớn?”

Diệp Ninh tươi cười nói.

“A, chuyện này…”

Dương Hồng toát mồ hôi lạnh đầm đìa.

Hắn ta chưa bao giờ gặp phải một người nghiêm túc như Diệp Ninh.

Có điều vẫn may, Diệp Ninh không có ý định đào sâu, hắn bước về phía trước, một chân giẫm lên trên bậc cửa. Đôi mắt Dương Hồng phát sáng, nhanh chóng nói.

“Diệp đại nhân mau nhìn, bậc cửa nhà ta, đều sắp bị mài bằng rồi, đây là bởi vì hơn mười năm nay không tu sửa, nhưng từ trước đến nay nhà chúng ta tiết kiệm, vì thế vẫn luôn không sửa sang…”

Trần Thiệu Chính hừ lạnh một tiếng, âm dương quái khí nói.

“Rốt cuộc là tiết kiệm? Hay là người đến bái phỏng quá nhiều, đạp bằng bậc cửa?”

Nhất thời sắc mặt Dương Hồng rất khó coi, xấu hổ nói.

“Đương nhiên là tiết kiệm, là tiết kiệm….”

Trong lòng lại đang không ngừng phỉ nhỏ, người của Viện giám sát, đều không biết nói chuyện sao? Trên quan trường, là phải hòa hợp thân thiện, mọi người nâng đỡ nhau.

Có những lúc cho dù là kẻ địch sống chết, ngoài bề mặt vẫn là khách khí. Làm gì có như Viện giám sát, luôn thích đâm vào lòng người khác.

“Đi vào đi.”

Diệp Ninh liếc nhìn bậc cửa, không nói cái gì, mà trực tiếp đi vào trong. Một đám người nhốn nháo cùng đi vào.

Dương Hồng nhìn thấy rất nhiều bách tính thật sự đi theo vào, tức giận nhưng không nói ra được.

“Đám chân lấm tay bùn này…”

Hắn ta rất tức giận, rất muốn đuổi bọn họ ra ngoài.

Nhưng mà đã nói ra lời đó rồi, cũng chỉ có thể chấp nhận số phận. Bỏ đi, chẳng qua chỉ là một đám chân lấm tay bùn mà thôi.

Đợi ta vượt qua được một kiếp này, còn nhiều thời gian để tính sổ với các ngươi.

Nhưng hắn ta không ngờ được là, bản thân hắn không gây phiền phức cho bách tính, mà bách tính đã gây phiền phức cho hắn ta trước rồi.

“Trời ạ, đây là hoàng cung sao? Vì sao lại đẹp như thế?”

“Đúng vậy, đúng thật là giống như hoàng cung vậy, nguy nga tráng lệ.”

“Mọi người xem, mặt đất còn lát gạch xanh, mọi người xem, góc của đình nghỉ kia, thế mà lại là dùng bạch ngọc khắc thành!”

Bách tính vô cùng chấn động.

Vừa bước vào cửa sân, mắt đã mở to hết vỡ.

Đây là một hoa viên xinh đẹp, mỗi một bước đi một cảnh sắc, sắc màu rực rỡ, khắp nơi đều độc đáo. Giữa ban ngày, khắp nơi treo đèn lồng, bên trong nến vẫn còn sáng.

Có không ít tỳ nữ đang bận rộn làm việc ở trong sân. Người nào người đó đều rất xinh đẹp.

Dưới cái nhìn của bách tính, đúng thật là giống như tiên nữ ở trên thiên cung vậy.

Bách tính mặt nhìn đất lưng đối diện với trời, đã từng lúc nào nhìn thấy một nơi như thế? Vừa mới nhìn thấy, đã không kìm được thán phục.

Điều này giống như là bà Lưu đi vào Đại Cảnh Viên (một khu vườn cảnh trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần), thể hiện rõ ràng bản chất nhà quê của mình. Nhưng những lời này, lại khiến cho Dương Hồng nghe rất khó chịu.

Cái gì mà giống như là hoàng cung vậy?

Tuy nhà của ta có chút tao nhã, nhưng sao có thể so sánh với hoàng cung? Đám chân lấm tay bùn này, đúng thật là không biết cái gì.

Hắn ta đang địng mắng, kết quả lại nhìn thấy đôi mắt cười mà như không cười của Diệp Ninh, vì thế rùng mình một cái, cười khổ nói.

“Bách tính chưa từng nhìn thấy chuyện đời, đại nhân nhất định đừng coi là thật.”

Diệp Ninh không nói cái gì. Chắp tay sau lưng đi về phía trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!