Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 469: CHƯƠNG 469: TÂM CỦA TA, VIỆC TA LÀM SÁNG NHƯ GƯƠNG

Còn về phần là kẻ địch? Xin lỗi. Dương gia không có kẻ địch.

Ở vùng đất rộng ba mẫu của quận Bạch Thủy này, Dương gia, chính là đại biểu cho trời!

Đầu bếp của Dương gia đi ra ngoài cũng không có người nào dám trêu chọc, trong đầu của người đầu bếp, đã sớm hình thành loại quan niệm Dương gia không có người nào dám chọc vào. Vì thế, hắn ta dương dương đắc ý khoe khoang.

“Mọi người đừng nhìn bò cừu to lớn, nhưng trên thực tế, bọn chúng đều là bò nhỏ, cừu nhỏ.”

“Chín mươi phần trăm thịt, đều là không dùng được, gia chủ chúng ta thân quý như thế nào, chỉ lấy những con bò nhỏ này làm ví dụ đi, gia chủ không ăn nội tạng, đầu đuôi, còn có móng, cũng không ăn thịt bình thường, mà là chỉ ăn miếng thịt ở trên lưng.”

“Miếng thịt đó rất hiếm, mỗi lần trước khi giết mổ, đều phải dùng gậy đập vào phần lưng con bò, để cho cho nó căng thẳng, chỉ khi căng thẳng, phần lưng con bò mới co thành một mảng, sau đó lập tức giết thịt, mới có được miếng thịt này, ba con bò, vừa đúng đủ làm một món.”

Bách tính nghe xong, không nhịn được hít một hơi khí lạnh. Hay lắm!

Đây đúng thật là vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn họ. Hóa ra đây chính là cuộc sống của người có tiền sao? Tam quan của bọn họ, trong chớp mắt đã vỡ nát.

Đây chính là chỗ đáng thương của bách tính tầng dưới cùng của thế giới này.

Thậm chí bọn họ đến sức tưởng tượng cũng không có, bởi vì không có tài liệu tham khảo, vì thế không thể nào tưởng tượng được. Thế giới này không phải là không có người phát ra tiếng hô hào giống như của các vương hầu.

Nhưng đối với phần lớn bách tính mà nói, vương hầu và Thiên Tử giống nhau, cũng là một biểu tượng. Là người mà bọn họ cả đời này đều không tiếp xúc được.

Vì thế bọn họ không hề biết được rốt cuộc vương hầu là như thế nào, sống một cuộc sống như thế nào.

Ở trong quan niệm truyền thống mà đơn thuần của bọn họ, có thể cũng chỉ là cảm thấy người ta mặc một bộ quần áo đẹp đẽ, ngày ngày ăn thịt mà thôi. Nhưng bây giờ, tất cả những kính lọc này đã vỡ nát.

Hóa ra đây mới là cuộc sống của gia tộc lớn!

Thảo nào ở bên ngoài, những con cháu thế tộc kia, thường xuyên nói đám bách tính bọn họ đến chó cũng không bằng. Bây giờ, xem ra không phải là thật sự đến chó cũng không bằng sao?

Mỗi người bọn họ đều đang bị đói, cố gắng tranh đấu để mỗi ngày được ăn hai bữa, nhưng mà gia tộc giàu có, lại đã giàu sang phú quý đến mức độ này rồi! Trước ngày hôm nay, bọn họ không có ai biết được giàu sang phú quý có ý nghĩa gì, nhưng bây giờ, đột nhiên hiểu rồi.

Diệp Ninh để cho bọn họ đến Dương gia, giống như là cửa một cánh cửa sổ, để cho bọn họ nhìn thấy một thế giới khác. Thế giới này, khiến cho bọn họ chấn động, khiến cho bọn họ đố kỵ, nhưng càng khiến cho bọn họ… tức giận!

Tại sao? Tại sao bọn họ phải thấp hèn giống như cát bụi, mà đám người các ngươi, lại có thể sống cuộc sống giàu sang phú quý. Tâm tư của bách tính, xảy ra thay đổi vi diệu.

Nhưng đáng tiếc, người của Dương gia không phát hiện, thậm chí là bản thân bọn họ, cũng không phát giác được cái gì. Có người trầm mặc rất lâu, hỏi một câu.

“Vậy thì thịt thừa thì sao?”

Người đầu bếp chỉ chỉ mấy con chó đang ăn thịt, nói.

“Đương nhiên là cho chó ăn.”

Khi nói câu này, thật ra người đầu bếp có chút chột dạ. Đương nhiên không thể nào tất cả đều cho chó ăn, thịt thừa, thật ra bình thường đều là hạ nhân lén lút chia nhau.

Những người làm việc ở nhà bếp như bọn họ, là gần quan được ban lộc, được chia phần nhiều nhất, tốt nhất. Nhưng lời nói này nhất định không thể để cho gia chủ biết, vì thế người đầu bếp lựa chọn che giấu.

Bách tính nghe thấy lời này, cho dù đã sớm dự liệu được, nhưng mà trong lòng vẫn như trước là co giật kịch liệt. Thế mà thật sự là cho chó ăn… Bọn họ nhìn những con chó đang ăn thịt.

Rõ ràng là chó ăn quen rồi, miệng rất xảo quyệt, thế mà lại đang lựa chọn, có những miếng thịt mùi vị không ngon, dến đụng vào cũng không đụng. Cảnh tượng này, càng là khiến bọn họ đau lòng hơn.

Diệp Ninh cảm giác được loại biến hóa này. Hắn cười.

Đây là một dấu hiệu tốt.

Nhìn thấy mục đích của mình đã đạt được kết quả bước đầu, nhưng mà chưa đủ, vẫn còn chưa mới thành công. Hắn nhìn Dương Hồng đang mồ hồi đầy đầu, hỏi.

“Dương gia chỉ, đây chính là trong nhà không được coi là giàu có của ngươi sao? Nếu như đây không được coi là giàu có, vậy thì thế nào mới được coi là giàu có?”

“Không giấu gì ngươi, ở kinh thành, cũng có rất ít người ăn được ngon hơn ngươi, không nói cái khác, cho dù là bệ hạ, ta dám bảo đảm, ngài cũng còn xa mới xa xỉ bằng ngươi.”

“Vì thế rốt cuộc trong nhà ngươi có bao nhiêu tài sản? Rốt cuộc ngươi đã che giấu bao nhiêu?”

Trong mắt Diệp Ninh tràn ngập sự thích thú.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!