Rất khó hình dung được suy nghĩ của hắn ta như thế rốt cuộc là đúng hay là sai, nhưng Nam Cung Lương Nhân đúng là một người như thế. Hắn vĩnh viễn có tình cảm hơn nhiều so với những người tu hành lạnh lùng kia.
Chỉ đáng tiếc, tạo hóa trêu người, người muốn bảo vệ, người hắn ta yêu nhất, đâm cho hắn ta một đòn nặng nhất, thiếu chút nữa lấy đi tính mạng của hắn ta. Thứ hai, chính là Nam Cung Lương Nhân ở thế giới này đã được vài năm rồi.
Người đời mắng hắn ta, khinh thường hắn ta, ghét bỏ hắn ta.
Nhìn thì có vẻ không tạo thành thương tổn gì, nhưng mà lại khiến cho hắn ta trái tim vốn đã đóng lại bị thương của hắn ta, trở nên càng thêm tê dại.
Hắn ta sẽ cảm thấy. Nhân gian không xứng đáng.
Thế giới này đã không cứu được nữa, bản chất lòng người chính là lạnh lùng, sống ở thế giới như thế này, không có bất kỳ ý nghĩa gì. Đúng thế, hắn ta đã nhìn quen bản tính con người độc ác, vốn dĩ so với người khác thì kiên quyết hơn một chút.
Cho đến khi gặp được Diệp Ninh.
Chính bởi vì những điều đã từng trải qua trong quá khứ, vì thế hắn ta mới có thể phát hiện ra chỗ vĩ đại chân chính của Diệp Ninh. Trên người Diệp Ninh, mỗi một khoảnh khắc, đều đang phát ra ánh sáng của lòng người.
Loại ánh sáng này, đã hấp dẫn Nam Cung Lương Nhân sâu sắc.
Khiến cho trái tim đã đông lạnh thành núi băng của hắn ta, bị tan chảy từng chút từng chút một. Hắn ta nhìn Diệp Ninh.
Đôi mắt sao có thể không ẩm ướt?
Đây là một ngời vô tư, một người không biết sợ sệt như thế nào, làm chuyện thiêu thân lao vào lửa, nhưng mà lại chết cũng không hối hận. Thậm chí hắn ta còn cảm thấy xấu hổ.
Lúc trước, bản thân cũng chỉ là muốn bảo vệ người bên cạnh mình mà thôi. Bản thân có tình yêu nhỏ, mà hắn có tình yêu lớn.
Nhưng Diệp Ninh, lại có tình yêu lớn bao trùm cả thiên hạ.
Hắn dùng tình yêu của bản thân, tất cả đều giao cho người trong thiên hạ, mà không hề giữ lại một chút nào cho bản thân. Người như thế không thể chết.
Nam Cung Lương Nhân tìm được ý nghĩa để tiếp tục sống.
Tinh thần chiến đấu đã mất từ lâu, tăng lên từng chút từng chút một. Một đóa hoa sen xanh, xuất hiện ở trong đầu.
Sau đó là hai đóa. Ba đóa. Ba bông hoa cùng nở.
Sức mạnh đã không không gặp, từ khắp các nơi của Cửu Châu, điên cuồng xông về đây, điên cuồng dung nhập vào trong thân thể của hắn ta.
Kể từ khi lưu lạc đến thế giới này, đây là lần đầu tiên Nam Cung Lương Nhân chủ động tìm lại sức mạnh của bản thân. Vô số linh lực dâng trào.
Sau đó tập hợp lại với nhau, hình thành một cơn lốc khổng lồ. Vòng xoáy này chỉ có một tác dụng, đó chính là nén! Không ngừng nén!
Nam Cung Lương Nhân là Tiên Quân, tuy bây giờ khó có thể quay trở lại thời kỳ đỉnh cao, nhưng mà linh lực bình thường, hắn ta nhất định là không nhã được. Đây là bản năng của hắn ta.
Hắn ta từng bước từng bước nén linh lực lại, sau đó thanh lọc, cuối cùng biến thành tiên lực. Vì thế tiên lực, thật ra chính là thể tiến hóa của linh lực. Chỉ có điều khắp nơi ở tiên giới đều là tiên lực, mà hạ giới muốn ngưng tụ ra tiên lực, cần phí một hồi sức lực mà thôi. Đối với trưởng giáo mười ba tông mà nói, bọn họ đã bước vào Tiên Cảnh.
Trong cơ thể đã có tiên lực. Chỉ là số lượng không nhiều.
Đợi đến một lúc nào đó, tiên lực hoàn toàn chuyển hóa thành công, bọn họ cũng sẽ đột phá Chân Tiên, trở thành Thiên Tiên rồi. Nhưng quá trình này rất dài.
Vì thế, bọn họ không thể không bế quan thời gian dài, rất ít khi đi lại ở thế gian.
Nếu như để cho bọn họ nhìn thấy phương thức Nam Cung Lương Nhân có được tiên lực, chỉ sợ rằng tâm thái sẽ tực tiếp sụp đổ. Nhưng điều này đối với Nam Cung Lương Nhân mà nói, đúng thật chỉ là một chuyện nhỏ.
Những chuyện hắn ta làm đối với Tiên Môn của thế giới này mà nói, tuyệt đối được coi là chuyện kinh hãi người nghe, nhưng mà lại không kinh động bất kỳ người nào. Tiên lực điên cuồng tập hợp đến, thậm chí đến Diệp Ninh cũng không phát hiện.
“Có gió rồi?”
Hắn chỉ là đưa tay ra, cảm nhận được đột nhiên có gió lớn.
Hắn tuyệt đối không ngờ được, Nam Cung Lương Nhân mà bản thân vừa mới nói chuyện, đã lắc mình biến hóa, trở thành Tiên Nhân! Không sai, rất nhanh Nam Cung Lương Nhân đã tìm lại được một phần sức mạnh của bản thân.
Một lần hành động ngưng tụ Tiên thể, chuyển hóa tiên lực, hắn ta bước vào đỉnh cao của cảnh giới Tiên Cảnh.
Chỉ cần bước thêm nửa bước nữa, hắn ta có thể trở thành Thiên Tiên rồi. Nhưng hắn ta không làm như thế.
Bởi vì pháp tắc thiên đạo của thế giới này có hạn, tu sĩ Tiên Cảnh đã là cực hạn, một khi đột phá đến Thiên Tiên, ngược lại sẽ phải chịu hấp dẫn của pháp tắc trời đất.
Rất có khả năng sẽ phi thăng rời đi.
Muốn không phi thăng, chỉ có hai phương thức, một là tự bản thân phong ấn, hai là chìm vào giấc ngủ sâu, tránh khỏi sự dò xét của pháp tắc thiên đạo.