Bây giờ Diệp Ninh căn bản không có lý do đến Tấn Dương nữa, hắn quét sạch thế tộc của một nửa Tính Châu, có được lương tiền, chỉ có thể dùng từ đếm không hết để hình dung.
Không chỉ có thể nhẹ nhàng chống đỡ cho bách tính vượt qua thiên tai, còn có thể thực hiện cải cách, thậm chí cuối cùng sau khi hoàn thành tất cả những thứ này, vẫn còn dư rất nhiều.
Không có cách nào cả, các thế tộc chính là giàu có như thế. Lý Nhiễm rất bức bối.
Ông ta cảm thấy bản thân và Vũ Hóa Môn giống như hai tên ngốc vậy, chuẩn bị sẵn sàng, đợi đấu đến ngươi sống ta chết với Diệp Ninh. Nhưng Diệp Ninh thì hay rồi, căn bản không có ý định tìm đến bọn họ đánh nhau.
Khiến cho một quyền này của bọn họ, đánh vào không gian trống rỗng.
“Không phải vấn đề của chúng ta, Diệp Ninh này đúng là quá gian xảo rồi.”
Lý Nhiễm ủ rũ nói.
Ông ta cảm thấy bản thân và Trương Hằng Đạo giống như hai tên điên, tự cho rằng dựng sẵn sân khấu, muốn làm nhân vật chính, nhưng mà người ta căn bản không có ý định lên sân khấu.
Nhưng đây là do Lý mỗ ngu xuẩn sao? Không phải chứ!
Có quỷ mới nghĩ đến được thế mà DIệp Ninh lại đột nhiên dám động vào các thế tộc! Nói thật, Lý Nhiễm cũng là người muốn xưng vương. Vì thế chí khí và tầm mắt của ông ta, đều không tính là nhỏ.
Khắp nơi Tính Châu đều là tham quan ô lại, lẽ nào ông ta không biết sao?
Đây chính là ông ta cố ý nuôi dưỡng, đợi đến khi ông ta phất lên, trực tiếp xử lý hết toàn bộ đám người đó, thu được một đống lương tiền, sau đó còn có thể có được lòng dân, đây là chuyện thoải mái như thế nào.
Nhưng ông ta nghĩ đến muốn lấy tài sản tích lũy của những tham quan ô lại lúc trước, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến tài sản tích lũy của các thế tộc hào cường. Bởi vì rất đơn giản, ông ta cũng là thế gia.
Bọn họ cùng thuộc một nhóm lợi ích, phía sau ông ta có sự ủng hộ của rất nhiều thế tộc. Ông ta không thể nào tự kết liễu mạng của mình!
Ông ta cũng biết, một khi làm như thế hậu quả sẽ là cái gì. Nhưng Diệp Ninh thì sao, lại cứ nhất định phải xuống tay đối với thế tộc!
Không chỉ ra tay, hơn nữa còn đuổi tận giết tuyệt.
Thủ đoạn như thế, đúng thật là khiến cho Lý Nhiễm nghẹn họng nhìn trân trối.
Không thể không nói, trong lòng ông ta cũng phục Diệp Ninh.
Đến thế tộc ngươi cũng dám đắc tội đến chết, ngươi đúng thật là lợi hại.
“Gần đây Diệp Ninh còn có hành động mới gì không.”
Trương Hằng Đạo hỏi.
“Vẫn là giống với lúc trước, thúc đẩy tiến hành tân chính.”
Lý Nhiễm nói.
“Cái gọi là tân chính này của hắn, ngươi thấy như thế nào?”
Trương hằng Đạo lại hỏi.
“Điều này…”
Lý Nhiễm lộ ra thần sắc khó nói.
Không phải là không muốn nói, là thật sự không biết.
Tất cả những gì Diệp Ninh làm, đã bày hết toàn bộ trước mặt, nhưng mà ông ta lại không hiểu được chúng.
Bởi vì đây là một con đường ông ta chưa bao giờ tưởng tượng đến, ông ta cũng không biết Diệp Ninh làm như thế, cuối cùng sẽ biến thành bộ dáng như thế nào, đi đến phương hướng nào.
Nhìn thấy Lý Nhiễm như thế. Trương Hằng Đạo cũng không nói cái gì. Bởi vì Trương Hằng Đạo cũng là không hiểu.
Ở trong logic của người tu hành, sức mạnh quyết định tất cả, Diệp Ninh làm như thế có ý gì, Trương Hằng Đạo không hiểu nhưng chính là bởi vì không hiểu, vì thế ông ta mới vô cùng cảnh giác.
Con người Diệp Ninh, Tiên Môn vẫn luôn không hiểu được.
Chính vì bởi vì bọn họ không hiểu, cũng giống như đạo lý vì sao đại trận Nhân Gian đáng chết đó lại có sức mạnh lớn như thế. Những con sâu kiến ở trong kinh thành, thế mà lại có thể cung cấp cho Diệp Ninh sức mạnh Nhân đạo.
Thứ như “Sức mạnh Nhân đạo”, đối với bọn họ mà nói, chính là một danh từ hoàn toàn mới mẻ. Trong lịch sử không có ai có thể nắm giữ sức mạnh Nhân đạo đúng không?
Vì thế Trương Hằng Đạo càng không hiểu, thì càng phải ngăn cản chuyện này, logic của ông ta rất đơn giản, chuyện Diệp Ninh muốn làm, vậy thì nhất định không thể để cho hắn thành công, Tiên Môn đã chịu đủ thiệt vì hắn rồi!
“Lý gia chủ có suy nghĩ về bước đi tiếp theo chưa.”
Trương Hằng Đạo bỏ qua chủ đề lúc trước.
Lý Nhiễm lắc đầu.
Bây giờ ông ta là thật sự không có suy nghĩ gì.
Diệp Ninh loạn quyền đánh chết lão sư phụ, khiến cho Lý Nhiễm không biết tiếp chiêu như thế nào.
“Nếu đã như thế, vậy thì không bằng nghe ý kiến của ta?”
Trong đôi mắt Trương Hằng Đạo lóe lên một thần sắc sắc bén.
“Thượng Tiên cứ việc dặn dò.”
Lý Nhiễm nói.
Đại nghiệp thành vương của ông ta, tất cả chỉ hi vọng vào sự giúp đỡ của Vũ Hóa Môn, vì thế ông ta cản bản không từ chối được bất kỳ mệnh lệnh nào của Vũ Hóa Môn.
“Xưng vương đi!”
Trương Hằng Đạo nói.
Giọng nói của Trương Hằng Đạo bình tĩnh, giống như chỉ là nói một chuyện nhỏ. Nhưng mà Lý Nhiễm lại há hốc mồm, đây không phải là chuyện nhỏ. Mà là một chuyện lớn!