Cuộc cải cách mà tự bản thân hắn cho là đúng, đã đẩy thân sĩ đứng bên đối lập với Đại Chu.
Bây giờ quốc vận Đại Chu khó khăn lắm mới ổn định được, làm sao có thể chống đỡ được nổi loạn lớn như thế? Một khi Tính Châu làm phản, quốc vận làm sao có đạo lý không sụp đổ!
“Ha ha ha, đúng thật là như thế, Diệp Ninh đã phạm sai lầm lớn, hắn quá gấp gáp, lúc này làm cải cách, sẽ chỉ có lợi cho chúng ta!”
Lý Nhiễm hoàn toàn bị thuyết phục rồi.
Ông ta càng nghĩ, càng là cảm thấy có đạo lý.
Diệp Ninh nhìn là đã tạo ra một vấn đề khó cho ông ta, nhưng trên thực tế lại là đang tự đào mồ chôn mình.
Ông ta rời khỏi tĩnh thất, đến trong đại đường của Lý gia, gấp gáp tập hợp người của Lý gia. Khi tất cả mọi người đến đủ, ông ta tuyên bố quyết định của bản thân.
“Chuẩn bị một chút, ba ngày sau, ta sẽ khởi binh ở Tính Châu, lập quốc hiệu là Tấn, mà ta, chính là Tấn Vương!”
Mong muốn xưng vương của Lý Nhiễm, vào mấy năm trước, đã sớm không người nào không biết rồi.
Vì thế Lý gia đã sớm chuẩn bị hết tất cả.
Vì thế khi ông ta thật sự quyết định, những chuẩn bị mà lúc trước Lý gia chẩn bị, tất cả đều có tác dụng. Tin tức này truyền ra ngoài.
Sau đó chỉ trong thời gian một ngày, đã truyền khắp các nơi của Cửu Châu.
Kinh thành.
Trong hoàng cung.
Cơ Minh Nguyệt bất ngờ đứng dậy, không thể tin được nói.
“Cái gì? Lý Nhiễm muốn xưng vương rồi?”
Lý Nhiễm xưng vương, tuyệt đối là một chuyện lớn.
Điều này đại biểu, uy tín của Đại Chu lại lần nữa bị chà đạp. Vì thế sắc mặt bách quan văn võ trở nên nghiêm trọng. Nhưng nghiêm trọng thì nghiêm trọng, bọn họ không hề lộ ra thần sắc hoảng loạn. Thời gian khó khăn nhất đã vượt qua rồi.
Bây giờ mọi người cái khác không có, nhưng mà năng lực chịu áp lực vẫn là đủ.
“Bệ hạ, lý do hắn ta xưng vương là cái gì?”
Liễu Thận bước ra hỏi.
Thời đại này, chính là phải nói đến “danh chính ngôn thuận”.
Có những lúc cho dù là không có lý do đàng hoàng, cũng sẽ bịa ra một cái. Thần sắc Cơ Minh Nguyệt có chút phức tạp, nói.
“Hắn ta nói Diệp Ninh bức hại thế tộc, khiến cho Tính Châu sinh linh đồ thán, vì thế hắn ta nhận thiên mệnh, không thể không phản.”
Nghe xong, mọi người lập tức trầm mặc.
Lý do này, bọn họ không hề bất ngờ chút nào.
“Lần này, Diệp đại nhân đúng là làm có chút quá đáng.”
“Cải cách là một chuyện tốt, nhưng ngài ấy quá gấp gáp rồi.”
“Lý Nhiễm gian trá, nhân thời cơ này xưng vương, chắc chắn là muốn đặt Diệp đại nhân lên nướng trên lửa.”
Mọi người bắt đầu nghị luận.
Cách nghĩ của bọn họ và Thái Hướng Cao gần như nhau, cảm thấy Diệp Ninh muốn làm cải cách là chuyện tốt, bọn họ cũng ủng hộ. Nhưng nên sau khi thiên hạ ổn định, mới dần dần làm.
Mà không phải là trong thời loạn thế này, đột nhiên tiến hành cải cách. Đây chắc chắn là đùa với lửa, là một hành động rất nguy hiểm.
Có điều cũng có người kiên quyết ủng hộ, bọn họ cảm thấy, muốn kết thúc loạn thế này, nhát định phải từng bước giải quyết vấn đề, nếu như giải quyết toàn bộ vấn đề, thiên hạ sẽ tự nhiên được ổn định.
Nhưng mà suy nghĩ là ủng hộ hay là do dự, bọn họ đều ý thức được một chuyện, đó chính là trước mắt Đại Chu lại một lần nữa đến thời khắc nguy hiểm.
Liễu Thận cau mày hỏi.
“Bệ hạ có biết, các phương thế lực trong thiên hạ đều có phản ứng như thế nào đối với chuyện Lý gia xưng vương này không?”
Sắc mặt Cơ Minh Nguyệt có chút khó coi, nói.
“Sáu nước ngay lập tức bày tỏ chúc mừng, hơn nữa còn phái ra sứ thần, tham gia đại điển khai quốc của nước Tấn.”
“Thế tộc, thân hào của Tính Châu, tất cả đều thể hiện sẵn sàng phục tùng, tình nguyện quyên lương tiền, giáp sĩ, làm phong phú quốc lực nước Tấn.”
“Còn có, ở trong Vân Châu, Lương Châu, cũng truyền ra rất nhiều tiếng nói phản đối, Châu Thứ Sử hồi báo, trong khu vực không ngừng náo loạn, các thế gia sẵn sàng nổi dậy, dường như muốn hưởng ứng hành động của Lý gia.”
Nghe lời nói này, sắc mặt Liễu Thận cũng trở nên nghiêm trọng.
“Xem ra, kết quả xấu nhất xảy ra rồi.”
Đây chính là hậu quả đáng sợ của việc tân chính của Diệp Ninh mang đến.
Chuyện sáu nước chúc mừng, đã công nhận tính hợp pháp của Tấn Vương, điều này đối với đã tạo thành đả kích vô cùng lớn đối với uy vọng cỉa Đại Chu. Chuyện này không phải là một chuyện nhỏ, nhưng mà trong một loạt chuyện này xảy ra, đã là chuyện nhỏ nhất rồi.
Thế tộc, hào thân Tính Châu, lựa chọn ủng hộ Tấn Vương vô điều kiện.
Điều này chắc chắn nói rõ, bọn họ đối với Diệp Ninh đã đến bước đường căm thù đến tận xương tủy rồi.
Vốn dĩ Lý gia đã hoạt động nhiều năm ở Tính Châu, lại có được sự ủng hộ hết sức của các thế tộc, cho dù hắn ta chỉ có địa bàn là một nửa Tính Châu, nhưng mà thế lực của hắn ta, lại đã vững vàng áp chế Diệp Ninh.