Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 489: CHƯƠNG 489: GIAO CẢM GIỮA ĐẤT TRỜI

Sứ thần sáu nước, cùng với đại biểu của các thế tộc, hào cường, đã tập hợp đủ sẵn sàng.

Từng đội quân giáp sĩ mặc giáp trụ màu đen, mặc áo choàng màu vàng, bao vây quanh hiện trường tổ chức buổi lễ. Những người này đều là tinh nhuệ của Lý gia.

Lý gia đã sớm có ý chí phong vương từ lâu, trong bóng tối bí mật tập hợp ba mươi vạn đại quân tinh nhuệ. Vừa mới khởi nghĩa, trong vòng một ngày, kéo dến hai mươi ba vạn tân binh. Lại cộng thêm sự ủng hộ của các thế tộc lớn, hào cường, lại nhiều thêm năm sáu mươi vạn người.

Đây thật sự là đội quân trăm vạn chân chính, lương thực cho quân đội đầy đủ, cho dù là địa bàn không lớn, nhưng mà về mặt khí thế đã không yếu hơn các Vương khác.

Sứ thần sáu nước nhìn thấy tinh nhuệ của nước Tấn, trong đôi mắt lộ ra thần sắc nghiêm trọng. Sáu nước và Lý gia giống nhau, đều là khởi nghiệp từ thế tộc lớn.

Vì thế các bên cũng xem như là hiểu nhau.

Các thế tộc lớn khi vừa mới phong Vương, dưới tay không có nhiều người giống như Lý gia.

Cũng chính là nói, tuy Lý gia vừa mới khởi nghiệp, hơn nữa còn là tự mình xưng Vương, nhưng mà về mặt thế lực đã đủ khiến cho sáu nước coi trọng.

“Xem ra, từ nay về sau, thật sự phải nhiều thêm nước thứ bảy rồi.”

“Sáu nước tranh bá, biến thành bảy nước tranh hùng?”

“Diệp Ninh thông minh cả đời, nhưng lại phạm sai lầm ở chuyện này, nếu không phải là hắn, Lý gia đúng thật là không có cơ hội xưng Vương.”

Sứ thần sáu nước nói chuyện với nhau.

Bọn họ là vẫn luôn giữ thái độ dè dặt với sự trỗi dậy của nước Tấn. Nhiều thêm một nhà tranh bá thiên hạ, nhất định không phải là chuyện tốt.

Điều này khiến cho bản năng của bọn họ, ôm lòng cảnh giác đối với nước Tấn.

Có điều, dù sao nước Tấn là vừa mới thành lập, lại chỉ có một nửa địa bàn của một châu, so sánh với sáu nước đã xưng Vương nhiều năm, các phương diện nhất định là không bằng.

Nếu như thật sự có thể thông qua chuyện xưng vương của Lý Nhiễm, đánh đổ quốc vận Đại Chu, vậy thì đúng thật là giúp bọn họ một việc lớn. Ví thế, nhìn từ góc độ này, sự trỗi dậy của nước Tấn, là lợi nhiều hơn hại.

Chỉ có điều, nói đến chuyện nước Tấn trỗi dậy, trong lòng mọi người lại cảm thấy có chút thú vị. Đều nói Diệp Ninh là lãnh tụ của Nho đạo, người thông minh nhất trong thiên hạ.

Nhìn tình hình trước mắt mà nói, cũng chỉ như thế mà thôi.

Người này rốt cuộc vẫn là còn quá trẻ tuổi, kiêu ngạo, tự phụ.

Thế mà lại dám cải cách vào thời điểm quan trọng này, trong chớp mắt đã đẩy giai tầng thân sĩ về phía đối lập. Nếu như không phải lúc trước Diệp Ninh mấy lần cứu vớt Đại Chu, bọn họ đều hoài nghi Diệp Ninh có phải là gián điệp của Tiên Môn hay không. Loại chuyện này ngươi cũng dám làm?

Bọn họ là hoàn toàn không hiểu nổi.

Nếu như không phải Diệp Ninh làm loạn, nước Tấn sao có thể trỗi dạy? Lý Nhiễm dựa vào cái gì mà dám tự xưng làm Vương?

Bây giờ chính thống Đại Chu chưa mất, thiên mệnh vẫn còn tồn tại, tự lập làm Vương, là sẽ bị phản phệ. Nhìn từ gốc độ này, thật ra Lý Nhiễm cũng là đang cược.

Hắn ta chính là muốn cược chỉ cần hắn ta lập nước, sẽ lập tức có thể đánh vỡ quốc vận Đại Chu. Nếu như Đại Chu không sụp đổ, vậy thì hắn ta chính là một vị Vương không được công nhận.

Người làm Vương, không thể lâu dài được. Đây là chuyện thường tình.

Nhưng vì sao hắn ta lại dám cược?

Chính là bởi vì hắn ta có được sự công nhận của các thế tộc, hào cường.

Bây giờ hắn ta đã trở thành người đại diện cho giai cấp thân sĩ, vì phản đối sự chuyên chế của Diệp Ninh, mới lập quốc xưng Vương. Thế tộc, hào cường là giai tầng của sức mạnh nhất, cũng là rộng lớn nhất của thiên hạ này.

Đại Chu mất đi ủng hộ của thế tộc hào cường, trong chớp mắt đã trở thành một cây bèo không rễ.

Mà Lý Nhiễm có được sự ủng hộ hết mình của các hào cường, lại có căn cơ vững chắc. Đây chính là sự tự tin mà hắn có.

Mà sự tự tin này, chính là Diệp Ninh tặng không cho hắn ta. Điều này đương nhiên khiến cho mọi người cảm thấy dở khóc dở cười.

Hóa ra Diệp Ninh cũng chỉ có thể bàn chuyện trên giấy.

Khi hành động, khiến người ta bật cười, thậm chí còn phá hỏng thế cục vừa mới ổn định lại của Đại Chu. Sứ thần sáu nước, trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau.

Khi bọn họ còn đang nghị luận, giờ lành đã đến.

Bọn họ ngậm miệng lại, nhìn về phương hướng trên đường phố.

Hai bên đường, cho đến tận xung quanh tế đàn, tất cả đều dày đặc bách tính đang đứng. Bọn họ đều là đến tham gia đại điển phong Vương.

Nhưng nếu như có người cố gắng nhìn kỹ, nhất định sẽ phát hiện bách tính không hề có chút thần sắc vui mừng nào. Ngược lại mặt không có biểu cảm gì, thể hiện ra rất thờ ơ.

Bọn họ không phải là tự nguyện đến tham gia. Mà là bị cưỡng ép đến đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!