Nhất thời Mặc Ly càng bám chặt hơn, sợ bản thân rời Diệp Ninh quá xa, sẽ bị người khác trực tiếp giết chết. Diệp Ninh vừa mới trở về.
Toàn thành sôi sục.
Mạc Hạo Nhiên cảm nhận được loại bầu không khí nhiệt liệt này, trong đôi mắt lóe lên một tia lạnh lùng.
Bốp!
Mạc Hạo Nhiên trực tiếp bó nát ly sứ vẫn còn đầu rượu. Sau đó thân hình lóe lên.
Trực tiếp đến trên đường phố.
Mạc Hạo Nhiên cứ như thế chắp tay sau lưng, ngang nhiên chặn đường. Bởi vì Mạc Hạo Nhiên phát hiện, bên người Diệp Ninh là thật sự không có cường giả gì cả. Một Võ giả Võ Hồn Cảnh, sâu kiến mà thôi.
Một Đại Nho, không đáng nhắc đến! Còn có một… Hạn Bạt?
Nhìn thấy Hạn Bạt, Mạc Hạo Nhiên có chút chấn động. Thân là đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn, đương nhiên ông ta từng gặp Hạn Bạt.
Sau đó Hạn Bạt lén lút chạy trốn, Mạc Hạo Nhiên từng lệnh cho người đi tìm, sau khi không có kết quả, cũng từ bỏ. Mạc Hạo Nhiên từng tiếp xúc với Hạn Bạt, biết Hạn Bạt này khác với những gì trong truyền thuyết nói.
Dường như có chút yếu ớt, có chút hèn nhát.
Loại tính cách này, không tạo thành uy hiếp gì cả.
Bởi vì muốn đối phó với Diệp Ninh, vì thế cũng tạm thời vứt Hạn Bạt ra sau đầu. Nhưng Mạc Hạo Nhiên không ngờ rằng, thế mà Hạn Bạt lại đi theo bên người Diệp Ninh.
Nhìn bộ dáng của Hạn Bạt, đến đi đường cũng phải bám vào, đây là tin tưởng như thế nào, thậm chí là si mê Diệp Ninh. Nếu như Mặc Ly biết suy nghĩ của Mạc Hạo Nhiên, nhất định sẽ nước mắt rơi đầy mặt.
Ủy khuất. Nhưng Mặc Ly sẽ không biết.
Mạc Hạo Nhiên cũng không biết nguyên nhân chân chính Mặc Ly đến bên người Diệp Ninh.
Vì thế đứng ở góc độ của Mạc Hạo Nhiên, rồi lại nhìn thấy Hạn Bạt thân thiết như thế đi theo bên ngừi Diệp Ninh, ông ta chỉ cảm thấy sức uy hiếp càng mạnh mẽ hơn.
Diệp Ninh này, thật sự quá quỷ dị rồi, thế mà đến Hạn Bạt cũng bị hắn thu phục. Như thế, càng nên giết!
Mạc Hạo Nhiên đã nhìn rất rõ ràng, bên người Diệp Ninh, đúng là không có cường giả nào. Người mạnh nhất, ngược lại là chính bản thân Diệp Ninh.
Như thế, còn do dự cái gì nữa?
Không cần biết ngươi có bao nhiêu quỷ dị, bao nhiêu không thể tin được, chỉ cần giết ngươi, vậy thì mọi chuyện sẽ kết thúc! Vì thế Mạc Hạo Nhiên đã không do dự mà nhảy ra.
Chuyến đi đến huyện Thương Tùng, khiến cho ông ta xác nhận được hai chuyện.
Thứ nhất, Diệp Ninh có sức uy hiếp hơn nhiều so với tưởng tượng, người này có bản lĩnh thao túng lòng người, thế mà lại khiến cho bách tính trong thiên hạ, đều cam nguyện hy sinh mạng sống của mình cho hắn.
Thứ hai, Tiên Môn đúng là bị dọa rồi, mất đi năng lực phán đoán, đối phó với Diệp Ninh, căn bản không cần gióng trống khua chiêng, bên người Diệp Ninh không có cao thủ gì cả? Cần gì phải tập hợp tất cả người của Tiên Môn thảo phạt Đại Chu chứ? Quá thận trọng rồi, hôm nay ông ta sẽ thăm dò một chút sự thật, cho dù là không giết được Diệp Ninh, vậy thì cũng tìm hiểu rõ con át chủ bài bên phía Diệp Ninh, để lần tiếp theo, trực tiếp tập hợp cường giả Tiên Môn vây công một mình Diệp Ninh là được.
….
Bây giờ Mạc Hạo Nhiên cơ bản đã có thể xác định, sức mạnh phòng thủ bên người Diệp Ninh đúng là rất yếu.
“Diệp đại nhân dừng bước!”
Mạc Hạo Nhiên ngang nhiên đứng ở giữa đường phố. Sát khí của ông ta dâng trào.
Hình thành một khí thế đáng sợ.
Cỗ khí thế này, khiến cho tất cả bách tính ở xung quanh đều bị xua đuổi. Để lại một khoảng trống hàng trăm mét không có người nào.
Khuôn mặt của Mạc Hạo Nhiên dung dữ.
Trong đôi mắt của ông ta lộ ra sát khí.
Khóe miệng của ông ta, càng là nở nụ cười châm chọc.
“Đại nhân cẩn thận!”
Người của Viện giám sát như gặp đại địch. Lập tức hình thành trận thế phòng ngự.
Thần sắc Thái Hướng Cao nghiêm túc, hắn ta nắm chặt di cảo của Đại Nho mà bản thân có được ở trong Thánh Viện, lúc nào cũng chuẩn bị dùng toàn lực chiến đấu, hắn ta đã nhìn ra được, người ở trước mặt, là cường giả đỉnh cấp.
So với Vũ Hóa Tứ Tiên lúc trước vây công kinh thành, còn mạnh hơn không chỉ một tầng.
“Là ông ta, chính là ông ta.”
Mặc Ly kêu lên. Nàng nhận ra Mạc Hạo Nhiên.
Chính là tên này, ông ta chính là một trong những người ép nàng tạo ra hạn hán cho Tính Châu. Nàng đã nói với Diệp Ninh, nàng nhất định có thể nhận ra người này.
Bây giờ Mặc Ly đã thực hiện được lời hứa của mình.
…
Nhưng mà bây giờ Diệp Ninh đã không còn quan tâm được những thứ này nữa. Nước mắt kích động của hắn sắp trào ra rồi. Trời ạ!
Tiên Môn vẫn còn có người sáng suốt!
Ta làm một chuyện lón như thế, thế mà Tiên Môn vẫn luôn chậm trễ chưa đến giết ta. Điều này khiến cho Diệp Ninh không hiểu được.
Bây giờ nhìn thấy Mạc Hạo Nhiên, Diệp Ninh phảng phất như là nhìn thấy người thân. Hắn kích động đến có chút phát run.
“Người đến là ai?”
Mạc Hạo Nhiên nhàn nhạt nói.
“Đại trưởng lão Vũ hóa Môn, Mạc Hạo Nhiên!”