Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 540: CHƯƠNG 540: MỘT LẦN GẶP DIỆP NINH NHỚ CẢ ĐỜI (2)

Dùng đến kim lệnh, nói rõ bây giờ Cơ Minh Nguyệt đúng là đang thật sự lo lắng. Nhưng mà trong lòng mọi người không kìm được xuất hiện một suy nghĩ. Nếu như Diệp đại nhân thật sự kháng lệnh thì làm sao?

Kháng lại kim lệnh, về mặt lý luận thì là tội chết. Nhưng mà bệ hạ nỡ giết Diệp đại nhân?

Đối với chuyện này, trong đầu bọn họ chậm rãi xuất hiện một dấu hỏi chấm. Sau khi triều hội kết thúc.

Trở về trong thư phòng, Cơ Minh Nguyệt nói.

“Hắn nhất định sẽ không tuân chỉ đâu!”

Khương Thanh Uyển đi ra, chau mày nói.

“Bệ hạ hạ kim lệnh, lẽ nào Diệp Ninh còn có thể kháng chỉ hay sao?”

Ý nghĩa của kim lệnh rất lớn.

Kim lệnh xuất hiện, thì sẽ không có bất kỳ con đường nào để thương lượng, có lẽ Diệp Ninh hiểu được trọng lượng ở trong đó.

“Đổi thành là người khác, nhất định sẽ tuân chỉ, nhưng nếu như là Diệp Ninh, vậy thì hắn nhất định sẽ kháng chỉ!”

Cơ Minh Nguyệt dùng ngữ khí khẳng định nói ra câu này.

Bởi vì nàng quá hiểu Diệp Ninh rồi.

Thời gian lâu như thế, nàng từng hạ rất nhiều mệnh lệnh, nàng tự hỏi bản thân, lần nào cũng đều là vì tốt cho Diệp Ninh. Nhưng Diệp Ninh thì sao?

Lại từ trước đến nay chưa từng tuân lệnh.

Tên này tốt thì tốt, công lao lớn hơn trời, nhưng đúng thật là một cái gai từ trước đến nay chưa từng có. Đối với người khác mà nói, cả đời này kháng chỉ một lần, đều có thể xem như là hiếm gặp.

Còn Diệp Ninh thì sao?

Nếu như lần nào đó hắn tuân chỉ, ngược lại sẽ khiến Cơ Minh Nguyệt cảm thấy không thể tin được. Đồ xấu xa từ trước đến nay đều không chịu cho trẫm thể diện!

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Cơ Minh Nguyệt tràn ngập oán hận.

Loại thứ như kim lệnh, tràn ngập lực uy hiếp đối với người khác, nhưng mà ở trong mắt của Diệp Ninh, tám phần là không có tác dụng. Đêm hôm đó, lần gặp mặt ở Hoa Thanh Trì.

Khiến cho nàng càng có nhiều sự hiểu biết sâu hơn về Diệp Ninh.

Trong lòng Diệp Ninh, hoàn toàn không có lòng kính trọng với hoàng quyền. Hắn không cho rằng hoàng quyền là đặc biệt, là thần thánh.

Điều này từ trong lời nói lúc đó của hắn là có thể nhìn ra được.

Hắn nói, một hoàng đế có phù hợp hay không, không phải nhìn hoàng đế là nam hay nữ, mà là nhìn xem cụ thể hoàng đế đã làm những chuyện gì.

Đánh giá công tích của một đế vương, nhìn bách tính là có thể biết, bách tính sống tốt, đế vương thành công, bách tính sống không tốt, vậy thì không cần biết nói khoác những cái gì, đều là hôn quân.

Những lời nói này, cũng với tính cách tôn trọng sinh mạng của Diệp Ninh, là có thể biết được, ở trong lòng Diệp Ninh, hoàng quyền tính là cái gì?

Lấy dân làm gốc, mới là cái là hắn cho rằng chính xác.

Vì thế, tổng hợp những điều trên, Cơ Minh Nguyệt cho rằng Diệp Ninh nhất định sẽ kháng chỉ.

“Vậy nên làm thế nào mới tốt đây?”

Khương Thanh Uyển nói.

“Trẫm nhất định phải làm tốt chuẩn bị hắn kháng chỉ, nếu như hắn kháng lệnh, trẫm sẽ lập tức mang theo tinh nhuệ ở kinh thành, đi đến chiến trường Tính Châu, ngự giá thân chinh!”

Cái gì? Ngự giá thân chinh?

Đồng tử của Khương Thanh Uyển đột nhiên co loại, bà nói theo bản năng.

“Không được!”

Bà bình tĩnh lại một chút, sau đó nói.

“Bệ hạ nhất định không được!”

“Người là thân thể vàng ngọc, sao có thể tự mình xông vào trận của kẻ địch? Kinh thành là nơi an toàn nhất trong thiên hạ, bệ hạ tuyệt đối không thể mạo hiểm đi Tính Châu!”

“Diệp đại nhân một mình điên đã đủ rồi, nếu như lại cộng thêm bệ hạ, không phải là phù hợp với nguyện vọng của Tiên Môn sao?”

Khương Thanh Uyển nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Bà cho rằng Cơ Minh Nguyệt đã đưa ra một quyết định ngu ngốc. Ngự giá thân chinh?

May mà Cơ Minh Nguyệt nói ra.

Nhưng Cơ Minh Nguyệt cũng rất nghiêm túc, nàng không phải đang hỏi ý kiến của Khương Thanh Uyển, mà là đang tuyên bố quyết định của bản thân.

“Không, ý trẫm đã quyết, nhất định phải ngự giá thân chinh!”

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Cơ Minh Nguyệt. Khương Thanh Uyển khó mà hiểu được.

“Bệ hạ, lẽ nào người muốn vong quốc sao?”

Nếu như Diệp Ninh kháng chỉ, vậy thì tuyệt dối là không lý trí.

Tiên Môn dùng tư thế Thái Sơn áp đỉnh mà đến, Diệp Ninh sao có thể chống lại được? Đây là thế cục không có đường sống.

Nếu như Diệp Ninh chết, Đại Chu nhất định sẽ gặp phải đại loạn. Lúc này, tất cả đều dựa vào Cơ Minh Nguyệt ổn định đại cục.

Nhưng mà?

Bây giờ Cơ Minh Nguyệt muốn cùng với Diệp Ninh phát điên, vậy thì tương đương với việc bỏ tất cả trứng vào trong cùng một giỏ. Tiên Môn nhất định sẽ cười cong miệng đi?

Nếu như bọn họ thắng lợi, cùng bắt được cả Thiên Tử và Diệp Ninh. Vậy thì trực tiếp có thể tuyên bố Đại Chu vong quốc rồi.

Từ trước đến nay, phục hưng đều là mục tiêu hàng đầu trong lòng Cơ Minh Nguyệt. Có thể nói như thế này, nàng sống, chính là sống vì Đại Chu.

Trong suy nghĩ của Khương Thanh Uyển, Cơ Minh Nguyệt vẫn luôn lý trí, tuy nàng là nữ tử, nhưng không thua gì nam tử. Vì thế bây giờ bốc đồng như thế, khiến cho bà không thể hiểu nổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!