Thơ luyện tâm có thể chất vấn lòng người, khiến cho một người đối diện với bí mật ở nơi sâu nhất trong lòng mình. Sau một hồi tự hỏi, có thể sinh ra biến đổi thay xương đổi thịt.
Có rất nhiều thơ luyện tâm.
Thái Hướng Cao biết không ít, thậm chí bản thân cũng từng cố gắng tự viết.
Nhưng đến loại cấp độ như “Thạch hôi ngâm”, đúng là điều chưa từng thấy qua.
Bài thơ này xuất hiện, giống như lử thiêu hừng hực, búa rìu đập xuống, tâm cảnh phảng phất như biến thành vật thật, trong quá trình búa đập trở nên thuần khiết hơn.
“Hay cho một câu “yếu lưu thanh bạch tại nhân gian!”
“Cho dù tan xương nát thịt, cũng không thể lùi nửa bước!”
“Chỉ có Diệp đại nhân mới có thể làm ra được loại bài thơ như thế này!”
Mọi người đều bật khóc.
Ý nghĩa của bài thơ này rất lớn, là tin vui của Nho sinh toàn thiên hạ.
Nói không khoa trương chút nào, sự tồn tại của bài thơ này, đủ để xác suất khiến cho đệ tử Nho đạo đột phá Đại Nho ít nhất tăng thêm hai phần!
Đây là cống hiến vô cùng to lớn cho văn đạo.
Nhưng lúc này mọi người đã không còn quan tâm cái này nữa.
Bởi vì kết hợp với hoàn cảnh, Diệp Ninh là ôm theo tấm lòng quyết chết để viết ra bài thơ này. Ý chí gửi vào trong thơ.
Một câu “Yếu lưu thanh bạch tại nhân gian” của hắn rõ ràng là chặn đứng hàng vạn lời nói của mọi người. Đây là sự theo đuổi cao cả như thế nào!
Diệp Ninh ôm theo suy nghĩ cùng sống cùng chết với bách tính, đây là sự cao thượng như thế ào? Lẽ nào bọn họ muốn làm vấy bẩn nhân cách của Diệp Ninh sao? Mọi người vô cùng xấu hổ.
Đương nhiên bọn họ sẽ không làm như thế.
Nhưng điều này càng làm kiên định thêm suy nghĩ của bọn họ.
“Nếu như Diệp đại nhân đã quyết định, chúng ta sẽ không khuyên ngài nữa, chỉ là đại nhân không đi, chúng ta cũng không đi, muốn chết, vậy thì cùng chết đi!”
“Chết trong sạch, cũng là một loại hạnh phúc!”
“Có thể cùng chết với đại nhân, là vinh hạnh của chúng ta!”
Mọi người cùng nhau bày tỏ thái độ.
Rõ ràng bài thơ này đã lây nhiễm đến bọn họ.
Khiến cho bọn họ giống như Diệp Ninh vậy, có tấm lòng kiên định. Điều này khiến cho Diệp Ninh có chút không ngờ được.
Hắn đúng là được như ý nguyện rồi. Có thể yên tâm ở lại đây.
Nhưng mà mọi người cũng ở lại. Đây không phải là ý định của hắn.
Hắn chết có thể trùng sinh, trở thành Thiên Đế, sống cuộc đời thứ hai. Nhưng mà đám người Thái Hướng Cao chỉ có một cái mạng.
Bọn họ chết thì chính là thật sự chết.
Đương nhiên, cũng có một loại khả năng, có lẽ Thiên Đế có đại năng khống chế luân hồi, có thể khiến cho bọn họ chết rồi hồi sinh? Nhưng dù sao không phải Thiên Đế, cuối cùng cũng không biết được cụ thể năng lực đạt đến được mức độ nào.
Diệp Ninh có thể lấy mạng của mình ra để cược, nhưng không có đạo lý lấy mạng của người khác ra để cược. Vì thế, thật ra hắn rất muốn để cho đám người Thái Hướng Cao rời đi.
Nhưng mà nhìn bộ dáng bây giờ của bọn họ, rõ ràng là không thể nào rời đi.
Diệp Ninh cũng không muốn lãng phí nước bọt, chỉ có thể kìm nén không thể hiện, đợi đến sau này nghĩ cách đi.
“Thái huynh, để cho ta yên tâm chết đi…”
Trong lòng Diệp Ninh cầu xin.
Cầu xin đó, ta là thật sự muốn chết!
Nhưng thật sự là có quá nhiều người không muốn hắn chết.
Quan lại các cấp ở Tính Châu nghĩ như thế này, bọn họ liên hợp viết tấu, hy vọng Diệp Ninh rời đi. Đương nhiên bị Diệp Ninh tức giận mắng một hồi, cũng không còn lời nào để nói nữa.
Nhưng mà bách tính cũng biết được chuyện gì xảy ra, thậm chí bọn họ còn viết Vạn Ngôn Thư (sách vạn chữ), mỗi một người đều ấn dấu tay lên đó. Thứ này có trọng lượng không hề hỏ.
Diệp Ninh nhìn sách vạn chữ dày đặc, cảm thấy trong lòng nặng trĩu. Bách tính cũng hy vọng hắn rời đi.
Nhưng Diệp Ninh không thể đi.
Vì thế chỉ có thể đích thân viết thư tuyên bố với bách tính, thể hiện sự quyết tâm của mình. Sau khi khó khăn lắm mới an định được bách tính, thánh chỉ kinh thành lại đến.
“Cẩu Hoàng đế muốn làm cái gì?”
Diệp Ninh đỏ mắt.
Một ngày này, muốn chết cũng khó như thế sao? Cả thế giới đều muốn đâm sau lưng ta đúng không?
Chỉ có Tiên Môn là huynh đệ tốt!
“Diệp huynh, ý chỉ của bệ hạ đến rồi.”
Thái Hướng Cao nhắc nhở.
Hắn ta thấy Diệp Ninh không có ý tiếp chỉ.
“Chẳng qua là muốn ta hồi kinh, ta không thể nào trở về, tiếp chỉ có ý nghĩa gì?”
Diệp Ninh phất phất tay, dứt khoát từ chối.
“Nhưng mà bệ hạ đã dùng kim lệnh!”
Thái Hướng Cao lộ ra thần sắc ngạc nhiên, tay cầm một lệnh bài màu vàng kim, nói.
“Kim lệnh xuất hiện, nhất định phải tuân theo vô điều kiện!”
“Đây là chính pháp do Thái Tổ định ra!”
“Nếu như không theo, theo luật bị chém!”
Thái Hướng Cao nói ra tính nghiêm trọng của việc này.
Hy vọng mượn chuyện này, khiến cho Diệp Ninh sinh ra suy nghĩ muốn trở về kinh thành. Nhưng lại không ngờ ánh mắt Diệp Ninh sáng lên, nói.
“Vậy thì để cho cẩu hoàng đế chém ta đi, nếu như thật sự giết chết ta, ta cảm ơn hắn ta!”