Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 550: CHƯƠNG 550: THIÊN CƠ KHÓ ĐOÁN

Cô Tuyệt trực tiếp như thế, rõ ràng là có chút thiếu EQ. Nhưng mà mọi người cũng cảm thấy chuyện này bà ta làm đúng.

Lập trường quyết định thái độ.

Giữa bọn họ và Diệp Ninh, rõ ràng là mẫu thuẫn không thể hòa giải được. Chuyện đã đến nước này, nhất định phải có một bên ngã xuống.

Vì thế bọn họ không nghe được bất kỳ lời tán dương nào đối với Diệp Ninh. Tuy người khác không lên tiếng.

Nhung mà Vương Đạo Thâm nhìn ánh mắt của bọn họ, cũng biết được thái độ của bọn họ.

Vương Đạo Thâm vẫn cười như trước, nói.

“Các vị hiểu nhầm rồi.”

Bài thơ “Thạch hôi ngâm” này tuy không tệ, nhưng sở dĩ bản tọa vui mừng, không phải là vì bài thơ này, mà là thái độ mà bài thơ này thể hiện ra.”

“Diệp Ninh làm ra bài thơ này, đúng thật là một lợi ích lớn đối với Tiên Môn ta!”

Nghe xong.

Đại trưởng lão của Phần Thiên Cốc Hỏa Thiên Diệm lộ ra thần sắc nghi hoặc.

“Một lợi ích lớn?”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Vương Đạo Thâm. Điều này khiến ông ta lắc đầu.

Những người ở đây, tuy đều là nhân vật cấp đại lão của các tông môn, nhưng mà thứ ở trong đầu óc bọn họ, hoặc là tu hành, hoặc là quyền thế.

Bình thường cũng không có sở thích gì khác, càng là không có hứng thú đối với thơ từ. Vì thế bọn họ rất khó nhận ra được quyết tâm được thể hiện ở trong bài thơ này.

Vương Đạo Thâm nói.

“Chí khí chứa đựng trong thơ, cảm xúc mà thơ thể hiện ra, là sẽ không lừa người.”

“Diệp Ninh đã nói rồi, phấn thân toái cốt toàn bất cố, yếu lưu thanh bạch ở nhân gian, đây là có ý muốn chết đến cùng với chúng ta.”

“Vì thế, tâm chí của hắn kiên định, tuyệt đối không thể nào chạy trốn, chúng ta có thể kê cao gối ngủ rồi!”

Suy đoán này của Vương Đạo Thâm, không có bất kỳ vấn đề gì. Hiện thực chính là như thế.

Nghe xong, mọi người lập tức lộ ra thần sắc vui mừng.

Điều bọn họ lo lắng nhất, chính là Diệp Ninh không tiếp chiêu, trực tiếp chạy trốn. Như thế sẽ khiến cho một nắm đấm của bọn họ đánh vào không khí.

Nhưng mà bây giờ thì tốt rồi, Diệp Ninh lựa chọn cứng đối cứng, đây chắc chắn là vừa đúng ý của bọn họ.

“Thật không ngờ được, thế gian còn có loại người ngu xuẩn như thế, người như thế, vậy mà cũng có thể phong Thánh, ông trời cũng đúng thật là mù mắt!”

Cô Tuyệt cười lạnh, trong mắt không hề che giấu mà lộ ra thần sắc khinh thường.

Lựa chọn này của Diệp Ninh, thật sự chính là ngu ngốc. Nghĩ đến danh tiếng thông minh của Diệp Ninh, bà ta cảm thấy có chút mỉa mai.

Người thông minh thật sự, sao có thể không nhìn ra được sự nguy hiểm trong đó? Nhưng vẫn là có người thanh tỉnh.

Ví dụ như Mạc Hạo Nhiên.

Ông ta nhớ đến những gì bản thân nhìn thấy nghe thấy lúc trước, nhất thời ánh mắt trở nên phức tạp.

“Diệp Ninh không phải kẻ ngốc, mà là không thể vứt bỏ.”

“Nhìn cả đời của người này, từ trước đến nay đều là coi thường sống chết của bản thân, hắn chưa bao giờ để ý những thứ này.”

“Nếu như vào thời điểm mấu chốt này lâm trận chạy trốn, hắn cũng không còn là hắn nữa.”

Không thể không nói, Mạc Hạo Nhiên đúng là có chút hiểu Diệp Ninh. Nhưng Cô Tuyệt thể hiện rất khó hểu, chau mày nói.

“Hắn không quan tâm sống chết, vậy hắn quan tâm cái gì?”

Mạc Hạo Nhiên nói.

“Bách tính thiên hạ!”

Cô Tuyệt có chút hoài nghi tai của bản thân.

“Cái gì?”

Mạc Hạo Nhiên hít một hơi thật sâu, nói.

“Chính là bách tính thiên hạ, tuy nói, lúc trước rất nhiều người của Nho đạo đều thích treo bách tính ở bên miệng, nhưng trên thực tế, chẳng qua chỉ là hô khẩu hiệu mà thôi, nhưng con người Diệp Ninh này, lại thật sự coi trọng mạng của bách tính hơn bản thân mình.”

“Hắn từng vì một người tiều phu ngoài kinh thành mà kết thù với Uy Vũ Hầu, không lâu trước đây, càng là vì bách tính Tính Châu, mà rời khỏi nơi an toàn như kinh thành… Cho dù người khác đều là đang giả vờ, nhưng chúng ta có lý do tin tưởng, Diệp Ninh đúng là một người coi trọng tính mạng của bách tính hơn chính bản thân hắn.”

“Đây là nguyên tắc làm người của hắn, vì thế, hắn không thể nào rời khỏi Tính Châu vào thời điểm này, mà để cho bách tính đối mặt với chúng ta, nếu như hắn thật sự cứ đi như thế, trên thực tế ngược lại ta cảm thấy là một chuyện tốt, điều này nói rõ hắn đã không còn là Diệp Ninh lúc trước nữa, hắn cũng học được biết sợ chết, cũng sẽ mất đi nhiệt huyết… Hắn sẽ dễ đối phó hơn nhiều so với lúc trước, nhưng hắn không như thế, rất khó tưởng tượng được, nếu như hắn có thể vượt qua một kiếp này, vậy thì địa vị của hắn ở trong lòng bách tính, sẽ đạt đến cao độ như thế nào!”

Có kinh nghiệm, mới có thể nói ra những lời này.

Những gì Mạc Hạo Nhiên nhìn thấy nghe thấy ở huyện Thương Tùng, đã thay đổi rất nhiều quan niệm của ông ta.

Diệp Ninh đối tốt với bách tính, điều này không phải là sự cống hiến từ một bên, thứ hắn đổi lại được, là lòng dân trong thiên hạ. Hắn hy sinh tính mạng cho bách tính. Bách tính tình nguyện chết vì hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!