Đừng nói là bây giờ có mười vạn người, cho dù tất cả những Phật Môn khác ở tây thổ đến đây cộng lại, cũng không thể nào chống lại được. Bây giờ so sánh Phật Môn và Tiên Môn, nhất định là không bằng.
“Đúng là khó có thể đối kháng, mười ba tông Tiên Môn, mỗi một tông môn truyền thừa rất nhiều năm, mười ba tông bọn họ hợp lực, chính là cỗ sức mạnh cường đại nhất trong trời đất này, nhưng, lẽ nào chúng ta cứ như thế mà từ bỏ Phật Tử sao?”
Viên Phương gấp rồi, hắn nghĩ đến khi bản thân vừa mới rời khỏi kinh thành.
Lúc đó, Diệp Ninh đã thân ở trong hiểm cảnh, vốn dĩ Viên Phương muốn ở lại giúp Diệp Ninh.
Kết quả không ngờ được, thế mà Diệp Ninh lại nói với Viên Phương là không cần, không chỉ không giữ hắn lại cứu mạng, còn chủ động để cho hắn nhanh chóng trở về tây thổ, gáng vác trách nhiệm phát triển Phật Pháp Đại Thừa làm mục tiêu hàng đầu.
Theo cái nhìn của Viên Phương, đây là nhân cách cao thượng như thế nào.
Vĩnh viễn đều là hy sinh bản thân, để soi sáng cho ngời khác. Người như thế, đúng thật chính là Phật sống tại thế.
Khi đó Viên Phương đã hứa, nói ân tình của Diệp Ninh, Phật Môn nhất định sẽ báo đáp. Bây giờ chính là lúc Diệp Ninh cần Phật Môn nhất, lẽ nào Phật Môn lại không quan tâm mà mặc kệ sao?
Viên Phương đã có lỗi một lần với Diệp Ninh rồi, lẽ nào còn phải có lỗi lần thứ hai. Viên Phương không thể nào chấp nhận được.
“Phật Tử nhất định là không thể nào từ bỏ, ngài ấy có ý nghĩa không thể nào thay thế được với Phật Pháp Đại Thừa, cho dù cộng thêm chúng ta, cũng không phải đối thủ của Tiên Môn… Nếu như để cho lão nạp cùng chết với Phật Tử, lão nạp không có bất kỳ ý kiến gì, đến lúc này rồi, sống chết đã sớm không còn là chuyện mà lão nạp quan tâm nữa, nhưng những đệ tử đi theo chúng ta đến đây thì làm thế nào? Mỗi một người bọn họ, đều là hạt giống làm vinh quang Phật Pháp Đại Thừa, nếu như chúng ta đều chết hết, vậy thì sợ rằng Phật Pháp Đại Thừa khó có thể phát triển được nữa.”
Pháp Giác không phải suy nghĩ cho bản thân, mà là cho toàn bộ tập thể.
Pháp Giác rất bối rối.
“Phật Tử từng nói, trong lòng mỗi một người đều có một tôn Phật, mỗi một người đều có khả năng thành Phật, chúng sinh là Phật, kiên tính là Phật, nếu như lúc này chúng ta thấy chết không cứu, vậy thì có phải là có lỗi với tôn Phật đó ở trong lòng không?”
Viên Phương có ý kiến khác nhau, mức độ nghiêm khắc của Tiên Môn và Phật Môn khác nhau, Phật Môn thích khua môi mía mép, thích phân biệt, thích chuyện gì cũng phải luận một chút, giảng một chút đạo lý.
Vì thế Viên Phương không hề nhắm mắt làm theo Pháp Giác, ngược lại đưa ra ký kiến khác biệt, hắn nói.
“Nếu như Phật Tử không còn, chúng ta đến Đại Chu còn có ý nghĩa gì nữa? Tiểu tăng muốn hỏi trưởng lão, lẽ nào chúng ta còn phải quay trở lại tây thổ sao? Cứ chẳng làm nên trò trống gì như thế, rồi lại quay trở về?”
Một câu nói, phảng phất như là đâm vào điểm yếu trong lòng Pháp Giác. Trong chớp mắt sắc mặt ông thay đổi.
“Không, chúng ta tuyệt đối không thể quay về như thế này!”
Hai người nhìn nhau một chút, đều nghĩ đến sứ mệnh chuyến đi lần này của mình.
Thay vì nói rằng bọn họ đến phương đông phát triển Phật Pháp, còn không bằng nói rằng bọn họ là một đám phản bội. Không sai, chính là người phản bội.
Đương nhiên, tự bản thân bọn họ không cho rằng như thế, bọn họ cảm thấy bản thân mới là người nắm giữ chân lý. Thời gian quay trở lại cảnh tượng khi Viên Phương vừa mới trở về nước Hỏa La.
Hắn mang theo “Bát Nhã Tâm Kinh” mà Diệp Ninh truyền thụ, cùng với khái niệm Phật Pháp Đại Thừa, trong lòng tràn ngập hưng phấn tuyên bố với mọi người. Vốn dĩ hắn cho rằng, tất cả mọi người đều sẽ giống như hắn, coi Phật Pháp Đại Thừa như báu vật.
Nhưng Viên Phương quá ngây thơ rồi.
Loại thứ như tư tưởng bảo thủ, là khó bị phá vỡ nhất. Phật Môn tu hành Phật Pháp Tiểu Thừa đã không biết bao nhiêu năm.
Dường như bọn họ từ lúc bắt đầu sinh ra, trong đầu đã ghi nhớ sâu sắc khái niệm Phật Pháp Tiểu Thừa. Lúc này, Viên Phương mang về Phật Pháp Đại Thừa, muốn có được sự công nhận của mọi người, điều này sao có thể? Dường như ngay vào lúc nghe thấy nó, đã khiến cho mọi người bài xích theo bản năng.
Ít nhất một nửa số người, nghe cũng không nghe, cũng sẽ không muốn đi tìm hiểu, trực tiếp lớn tiếng chỉ trích Viên Phương, nói hắn đại nghịch bất đạo. Sau đó còn có rất nhiều người, cho dù nghe rồi, hiểu rồi.
Say đó ý thức được Phật Pháp Đại Thừa với Phật Pháp Tiểu Thừa hoàn toàn khác nhau, ở một vài phương diện nào đó, thậm chí có thể nói là hoàn toàn đối lập. Phật Pháp Tiểu Thừa cho rằng, trên thế gian này chỉ có một tôn Phật, người người đều nên tôn kính Phật.
Nhưng Phật Pháp Đại Thừa cho rằng, mỗi người đều có thể thành Phật, chúng sinh là Phật, kiên tính là Phật. Chỉ dựa vào một điểm này, đã được coi như là đảo ngược tất cả rồi.