Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 566: CHƯƠNG 566: THIÊN HẠ CÓ MA (3)

Nhưng mà ông không muốn nghĩ đến.

Không chỉ có Khô Đạo Nhân, bao gồm cả những tiền bối cam nguyện tự phong bế, cũng không muốn nghĩ đến chuyện này. Vì sao?

Bởi vì đây là hy vọng duy nhất!

Bọn họ nói với hậu nhân, nói với bản thân, tìm kiếm tháp Trấn Ma đi, chỉ cần tìm được tháp Trấn Ma, Ma Tông sẽ thật sự có thể phục hưng… Đây chính là bong bóng.

Rất dễ dàng bị phá vỡ, nhưng đây lại là hy vọng duy nhất. Tự mình lừa mình rất ngu ngốc.

Nhưng có những lúc ngốc một chút, cũng tốt hơn nhiều so với tuyệt vọng.

Cơ thể của Khô Đạo Nhân run rẩy, trong đôi mắt ông tràn ngập vẻ mơ hồ, bởi vì Bùi Ngữ Hàm đã chọc vỡ bong bóng đó, khiến cho ông không thể không đối diện với hiện thực.

Hiện thực đã bày ra trước mặt ông.

Ý nghĩa của tháp Trấn Ma không quan trọng như thế.

Cho dù là ma tu liên hợp với nhau, vẫn như trước không phải là đối thủ của Tiên Môn.

Vậy thì, có phải là những nỗ lực bao nhiêu năm nay, tự phong ấn bản thân của bọn họ chỉ là tốn công vô ích không? Tự mình lừa mình, tự mình làm mình cảm động?

Hiện thực khố liệt này, khiến Khô Đạo Nhân không thể nào chấp nhận được, cổ họng ông phát ra giọng nói khàn khàn.

“Vậy thì theo cách nói của con, Ma đạo tiêu đời rồi, Ma Tông tiêu đời rồi, ma tu cũng tiêu đời rồi, chúng ta sẽ không có ngày nào trỗi dậy, chúng ta… bây giờ không bằng đi chết?”

Ông cười thảm một tiếng.

Khuôn mặt già nua tràn ngập bi thương, giống như ác quỷ vậy.

Ông cảm thấy đệ tử của mình quá tàn nhẫn, vì sao phải chọc vỡ bong bóng đó? Bùi Ngữ Hàm nhìn thấy bộ dáng này của Khô Đạo Nhân, có chút đau lòng.

Nàng quá hiểu sư tôn của mình, cùng với các tiền bối vĩ đại của Ma Tông ở trong vách đá. Bọn họ vì có thể phục hưng Ma Tông, từ bỏ làm người, làm một tảng đá.

Đây là sự hy sinh lớn như thế nào.

Cũng chính bởi vì như thế, nàng mới không muốn nhìn thấy bọn họ tiếp tục tự lừa mình như thế này, nàng càng không muốn tương lai của bản thân, cũng sống trong lời nói dối tự mình lừa mình, sau khi về già, đi vào trong vách đá làm một tảng đá.

Nàng lắc đầu, nói.

“Con không nói chúng ta sẽ không có ngày trỗi dậy, con chỉ là nói, nếu như tiếp tục tự lừa bản thân như thế, vậy thì chúng ta sẽ thật sự tiêu đời.”

Khô Đạo Nhân cười lạnh.

“Nói nhiều như thế, còn không phải vẫn là cứu tình lang của con sao?”

Bùi Ngữ Hàm xua xua tay.

“Con đúng là muốn cứu Diệp Ninh, nếu như sư tôn không đồng ý, con cũng sẽ một mình đi cứu hắn.”

“Nhưng con càng muốn phục hưng Ma Tông hơn, đây không chỉ là tâm nguyện của sư tôn, mà còn là tâm nguyện của con, của các tiền bối của trong vách đá, lúc nào cũng đang không ngừng mong chờ một ngày này.”

“Sư tôn vẫn luôn cảm thấy, Diệp Ninh khiến cho con đánh mất tâm trí, nhưng mà con cảm thấy, con học được rất nhiều điều từ chỗ Diệp Ninh.”

Bùi Ngữ Hàm nghĩ đến những ngày ở kinh thành.

Mới bắt đầu, nàng chỉ là không muốn nợ người khác nhân tình, vì thế mới đi theo bên người Diệp Ninh.

Nhưng sau đó, khi nàng nhìn thấy, Diệp Ninh dùng thân thể của người phàm, không sợ hãi phát động công kích với Tiên Môn, nàng đã sinh ra lòng hiếu kỳ không thể nào kiểm soát được với Diệp Ninh.

Vì sao hắn có thể dũng cảm như thế?

Hắn dũng cảm như thế có thể có được cái gì?

Hắn làm như thế, có thể thay đổi cái gì? Sau đó theo sự quan sát của nàng, nàng phát hiện hình như sự dũng cảm của Diệp Ninh là trời sinh, trời sinh ra hắn chính là một người không chịu cúi đầu, có ngạo khí, càng có khí chất cao ngạo, dưới bề ngoài bình dị gần gũi của hắn, ẩn giấu một linh hồn thà gãy mà không cong.

Diệp Ninh dũng cảm như thế, có lại được rất nhiều thứ, cũng thay đổi rất nhiều.

Hắn khiến cho càng nhiều người có thêm dũng khí, hắn khiến cho rất nhiều người tình nguyện ở lại bên người hắn, làm người đồng hành cùng với hắn. Hắn khiến cho Nho đạo hồi sinh.

Hắn khiến cho người đọc sách nhìn thấy hy vọng. Hắn đẩy lùi Tiên Môn.

Hắn sáng tạo ra hết kỳ tích này đến kỳ tích khác…

Những thứ này, đều không phải dựa vào chờ đợi và nhẫn nhịn để đổi lại, mà là dùng tính mạng để liều có được! Đây chính là những thứ hắn thu hoạch được.

Bùi Ngữ Hàm nói những gì bản thân học được, nói với Khô Đạo Nhân. Khô Đạo Nhân rất chấn động.

Nhìn sư tôn đứng ngây ngốc, Bùi Ngữ Hàm nói.

“Lúc trước khi Đại Chu luân lạc, chúng ta không nói gì, bởi vì chúng ta không liên quan, chúng ta cần phải nhẫn nhịn; khi Nho đạo bị phong ấn, chúng ta cũng không nói gì, thậm chí chúng ta còn cười trên nỗi đau của người khác, hay lắm, cuối cùng cũng có người thảm hơn so với ma tu rồi; bây giờ, Diệp Ninh khiến cho Tiên Môn cảm thấy bất an, Tiên Môn muốn giết hắn, chúng ta vẫn như trước khoanh tay đứng nhìn, bởi vì chúng ta còn phải tiếp tục kéo dài hơi tàn sống tiếp, nhưng mà, cho dù chúng ta có được tháp Trấn Ma, chúng ta lấy cái gì để đối kháng với Tiên Môn? Ở trong quá trình nhẫn nhịn này, Tiên Môn đã không có đối thủ nữa rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!