Quân đội bình thường, vẫn là một nơi luyện binh, những người tinh nhuệ trong đó, sẽ dần dần thanh lập quân đội tinh nhuệ. Vì thế Diệp Ninh không cần thiết phải chiêu binh.
Chiêu mộ nhiều người hơn nữa, đều là đi tìm chết.
Kịch bản lý tưởng mà hắn thiết kế, là bản thân một mình chết là được, sau khi trở thành Thiên Đế lập tức trở lại làm người cứu thế.
Tuy nhìn tình hình hiện tại, điều này rất khó thực hiện, bởi vì quá nhiều người muốn cùng sống cùng chết vứi hắn, một khi khai chiến, nhất định sẽ xuất hiện thương vong. Nhưng đây là chuyện không có cách nào cả, điều Diệp Ninh có thể làm, chỉ là cố gắng không mở rộng thương vong.
“Chỉ cần ta chết, các ngươi có thể nằm không mà thắng!”
Có một thời gian Diệp Ninh bởi vì chuyện này mà cảm thấy bức bối.
Vì sao thế giới này vẫn là không có người nào có thể hiểu ta? Nhưng không sao cả.
Đã đến điểm cuối rồi.
Mười ba tông Tiên Môn đến đây, chính là lúc mọi chuyện kết thúc. Nghĩ thôi đã khiến người ta phấn khích.
Trên mặt Diệp Ninh nở nụ cười, bước ta khỏi phòng ngân nga một giai điệu vui vẻ. Ở phía sau hắn, xuất hiện hai cái đầu nhỏ.
Là Huyên Huyên và Mặc Ly.
Mặc Ly mở to đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm, cả mặt đều là vẻ nghi hoặc.
“Vì sao biết bản thân sắp chết rồi, hắn còn vui mừng như thế?”
Đoạn thời gian này.
Công chúa đến từ Ma tộc, có cuộc sống rất vui vẻ. Lần đầu tiên trong đời, quen biết được người bạn tốt.
Sau đó được ăn những món ngon của thế gian. Mặc quần áo đẹp đẽ. Điều này khiến Mặc Ly rất hạnh phúc.
Rõ ràng Mặc Ly khác với Ma tộc bình thường.
Ma tộc bình thường thích máu tươi, dung nham, cùng với hương vị mây mù chướng khí. Mà Mặc Ly, lại khát khao sự tốt đẹp của con người trên thế gian.
Mặc Ly sẽ không quên, những thứ này đều là Diệp Ninh mang đến cho nàng. Nhưng rất đáng tiếc.
Diệp Ninh sắp chết rồi. Mặc Ly có chút ưu thương.
Nói thật, Mặc Ly không muốn Diệp Ninh chết. Nhưng mà nàng có cách gì chứ?
Mặc Ly chỉ là một tiểu công chúa Ma tộc vừa đáng thương vừa yếu đuối. Cũng không thể chạy về tìm Ma tộc cứu binh đúng không?
Nên Mặc Ly chỉ có thể âm thầm nghĩ trong lòng, đợi Diệp Ninh chết rồi, ta nhất định sẽ đến thăm mộ ngươi. Nhưng tâm tình của Huyên Huyên hoàn toàn khác.
Huyên Huyên vẫn phải tiếp tục giả vờ bị câm, vì thế không thể nói chuyện, mà lấy ra một xấp giấy, viết một câu lên trên đó.
“Từ trước đến nay, hắn đều cười với cái chết, hắn là người dũng cảm nhất trên thế gian này.”
Mặc Ly học chữ rất đơn giản, loại tư chất này đối với Mặc Ly mà nói, cơ bản là nhìn một chút là biết. Vì thế, những ngày này, hai cô gái đều thông qua loại phương thức này để nói chuyện.
Huyên Huyên nhìn Diệp Ninh, khóe miệng lộ ra nụ cười tự hào. Bây giờ Huyên Huyên đã không còn lo lắng cho vận mệnh của Diệp Ninh nữa.
Tâm thái này hoàn toàn khác so với lúc đầu mỗi lần Diệp Ninh đi ra ngoài, Huyên Huyên đều phải lo lắng bất an.
Đương nhiên không phải bởi vì địa vị của Diệp Ninh ở trong lòng Huyên Huyên giảm xuống. Mà là Huyên Huyên biết, bản thân có lo lắng như thế nào cũng không có tác dụng nữa.
Bước chân đi về phía trước của Diệp Ninh quá nhanh.
Huyên Huyên đã không giúp đỡ được gì nữa, không kéo chân sau của hắn, đã là chuyện mà Huyên Huyên có thể làm được tốt nhất rồi. Nếu… Nếu như Diệp Ninh thật sự chết.
Vậy thì có liên quan gì chứ? Chẳng qua là cùng đi với hắn xuống hoàng tuyền mà thôi.
Huyên Huyên ôm loại tâm thái đó, vì thế mới có thể cười được. Thậm chí nàng còn có một suy nghĩ lớn gan.
Đó chính là lần này chưa chắc Diệp Ninh đã chết.
Loại suy nghĩ này không có căn cứ nào, nhưng đây là nói về kinh nghiệm.
Bởi vì lúc trước Huyên Huyên cũng từng trải qua rất nhiều cục diện chắc chắn sẽ chết, nhưng mà cuối cùng, Diệp Ninh đều sống sót được. Huyên Huyên cảm thấy, Diệp Ninh là người có mạng cứng nhất ở trên thế gian này.
Có lẽ là ông trời không muốn nhìn thấy người tốt như thế này chết đi, vì thế may mắn vẫn luôn đứng ở bên phía Diệp Ninh. Đây có lẽ chính là người tốt thì được báo đáp tốt đi.
Nếu như Diệp Ninh biết suy nghĩ của Huyên Huyên, nhất định sẽ không nhịn được đi đến, mạnh mẽ gõ lên đầu Huyên Huyên mấy cái.
Lớn tiếng nói ngươi đây là suy nghĩ vớ vẩn gì vậy? Lần này ta chết chắc rồi, chết chắc rồi ngươi có biết không?
Diệp Ninh đã nhiều lần tìm chết thất bại, nên rất trân trọng cơ hội lần này.
Vì thế hắn chỉ sợ có thêm rắc rối, đoạn thời gian này không đi đâu cả, chỉ ở huyện Thương Tùng đợi Tiên Môn đến. Hắn đi ra ngoài.
Vừa mới đi ra ngoài, đã nhìn thấy Thái Hướng Cao.
Vừa nhìn thấy Thái Hướng Cao, mặt của Diệp Ninh đã sa sầm xuống.
Tên này mới bắt đầu bị đả động, trầm mặc một đoạn thời gian.
Sau đó không biết bị làm sao, giống như là cao dính vậy, dính lên trên người hắn. Nắm bắt tìm mọi cơ hội khuyên Diệp Ninh rời đi.