Loại tình nghĩa này, thay vì nói là cấp trên cấp dưới, Diệp Ninh càng tình nguyện hiểu rằng là tình nghĩa huynh đệ. Quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường, sẽ không khiến cho người khác hy sinh mạng sống cùng chết với mình.
Đây chính là nguyên nhân bây giờ Diệp Ninh khó xử.
Vận mệnh của quá nhiều người, đã có quan hệ mật thiết với hắn. Có lẽ là nhìn thấy Diệp Ninh khó xử, Võ Tam Tư mở miệng nói.
“Ý của đại nhân, chúng ta hiểu, từ trước đến nay ngài đều là chỉ tiến không lùi, nhưng đại nhân cần phải biết một chuyện, đó chính là bất luận vào lúc nào, ngài đều không phải là một mình, phía sau ngài, có toàn bộ Viện giám sát, ý chí của ngài chính là ý chí của Viện giám sát, ngài chỉ tiến không lùi, muốn đánh một trận quyết chiến với Tiên Môn, vậy thì Viện giám sát sẽ không có người nào đứng ở phía sau mà nhìn, nếu như có, vậy thì người đó nhất định không xứng bước vào Viện giám sát.”
Võ Tam Tư rất ít khi nói gì, càng hiếm khi một lần nói nhiều như thế. Từ đó có thể thấy, đây thật sự là chân tâm thật ý.
Lúc này Ngụy Văn Thông nói.
“Đại nhân không cần khó xử, lần này chúng ta sẽ không rời đi, so với việc lo lắng cho chúng ta, không bằng đại nhân lo lắng cho bệ hạ đi.”
Diệp Ninh ngây người.
Cỗ dự cảm không tốt đó ở trong lòng hắn nhanh chóng khuếch đại.
“Chuyện này liên quan gì đến bệ hạ!”
Hắn không hiểu, ở đây có chuyện gì của Cơ Minh Nguyệt.
Nhưng vào giây tiếp theo đó, lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Trẫm đích thân đến Tính Châu rồi, vì sao không liên quan đến trẫm?”
Người đến, chính là Cơ Minh Nguyệt.
Cơ Minh Nguyệt mặc một thân quân phục, trong tay cầm kiếm Thiên Tử, đôi mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh. Không biết vì sao, nhìn đôi mắt này, Diệp Ninh có một loại cảm giác kỳ lạ.
Đúng là đôi mắt của Cơ Minh Nguyệt, nhưng mà lại giống như là từng gặp ở nơi nào đó… Diệp Ninh ném suy nghĩ thừa thãi ra khỏi đầu, chau mày hoi.
“Sao bệ hạ cũng đến rồi?”
Nhất thời mọi chuyện trở nên lớn hơn.
Không phải ba người Ngụy Văn Thông tự ý ra quyết định.
Mà là đi theo Cơ Minh Nguyệt cùng đến. Đây đúng thật là… Đây đúng thật là ra thể thống gì!
Không sai, ra thể thống gì!
Diệp Ninh không đợi Cơ Minh Nguyệt trả lời, lập tức nổi giận.
“Bệ hạ sao lại bốc đồng như thế, Tính Châu sắp thành nơi chiến loạn, chiến tranh nổ ra, có trời mới biết sẽ phát triển thành tình hình gì? Bệ hạ thân thể vàng ngọc, sao có thể dễ dàng rời khỏi kinh thành? Văn võ cả triều đều là kẻ vô dụng rồi sao?”
Lời này vừa nói ra, hắn đã nghe thấy hàng loạt tiếng cười khổ. Là các Đại Nho đi ra, đầu tiên chắp tay hành lễ, tiếp đó nói.
“Lời này của Đại Tông Sư, đúng thật là oan cho chúng ta, chúng ta từng khuyên bệ hạ, nhưng mà bệ hạ vẫn làm theo ý mình.”
Diệp Ninh thẹn quá hóa giận, lập tức nhìn về phía Cơ Minh Nguyệt
“Vậy thì chính là bệ hạ không đúng rồi!”
Cơ Minh Nguyệt cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng nhìn Diệp Ninh.
“Trẫm làm sai ở chỗ nào?”
“Chỉ cho phép Diệp đại nhân coi mười ba kim lệnh là không khí, có thế nào cũng không muốn về kinh thành.”
“Mà không cho phép trẫm cũng tùy ý một lần sao?”
Lời nói này khiến Diệp Ninh không nói nên lời. Hắn gãi đầu.
Si.
Lời nói này của Cơ Minh Nguyệt có gì đó không đúng.
Cẩu hoàng đế này, hình như là mang theo tức giận đến.
Đương nhiên là Cơ Minh Nguyệt mang theo lửa giận đến.
Loại lửa giận này, không phải là Diệp Ninh không chịu quan tâm đến đại cục, vì giang sơn xã tắc. Mà càng giống như tình cảm nam nữ.
Ta còn ở kinh thành đau khổ đợi ngươi, kết quả ngươi lại một mình chết ở bên ngoài. Điều này sao có thể khiến cho Cơ Minh Nguyệt chấp nhận được.
Vì thế nàng nói chuyện có chút âm dương quái khí.
“So với sự tùy tính của Diệp đại nhân, loại bốc đồng này của trẫm, chẳng qua chỉ là tầm thường mà thôi.”
“Sao thế, chỉ cho phép Diệp đại nhân phóng hỏa, mà không cho phép trẫm thắp đèn sao?”
“Trong trời đất này đều là đất đai của hoàng đế, binh ở trong vùng đất này chẳng qua chỉ là vương thần, Tính Châu là địa bàn của Đại Chu, Diệp đại nhân đi được, đương nhiên trẫm cũng đi được!”
Trong lời nói của Cơ Minh Nguyệt mang theo một ý vị đối đầu gay gắt.
Nàng nhớ đến sự lo lắng của bản thân với Diệp Ninh, trong lòng trở nên có chút ủy khuất. Vì sao?
Vì sao ngươi vĩnh viễn đều không nghe lời của ta? Cho dù chỉ là một lần cũng không chịu sao?
Nàng rất tức giận.
Sự tức giận của nàng, khiến cho Diệp Ninh trầm mặc.
Hắn không thể nào tức giận.
Bởi vì hắn biết, khi Cơ Minh Nguyệt xuất hiện ở đây, thì đã nói rõ Cơ Minh Nguyệt tình thâm nghĩa trọng như thế nào. Một quân vương, có thể làm đến bước này, còn có cái gì để nói nữa?
Nếu như nói không cảm động, vậy thì nhất định là không thể nào. Nhưng càng nhiều hơn, chính là gánh nặng.