Hắn một hơi gọi tên của ba người. Ba người lập tức đến phía trước đại quân.
“Có thuộc hạ!”
Diệp Ninh gật đầu, chỉ tay vào Cơ Minh Nguyệt.
“Bắt đầu từ giờ phút này, bệ hạ, các vị Đại Nho, cùng với các vị triều thần, tất cả đều ở phía sau quân, không có được mệnh lệnh, ai cũng không được đến trung quân!”
Nghe xong, Cơ Minh Nguyệt hình như hiểu ra cái gì, sắc mặt thay đổi.
“Diệp Ninh, ngươi có ý gì?”
Nàng cảm thấy bản thân mắc bẫy rồi. Nàng đúng thật là mắc bẫy rồi.
Kế hoạch lật ngược tình thế, Diệp Ninh nhất định là không có.
Đến lúc này rồi, ai cũng không có đủ sức mạnh để đến cứu hắn nữa. Trừ phi là thần binh ở trên trời xuống.
Nhưng đối với hắn mà nói, cái chết không phải trọng điểm gì cả, hắn không muốn nhìn thấy đám người Cơ Minh Nguyệt cứ hy sinh vô ích như thế. Kịch bản lý tưởng chính là, hắn chết trước, sau đó biến thành Thiên Đế, dùng thời gian nhanh nhất trở lại.
Đến lúc đó, tất cả mọi người đều không cần chết nữa.
Đây chính là suy nghĩ của Diệp Ninh, vì thế đầu tiên là hắn lấy được binh quyền, bảo đảm quyền uy của mình, tiếp đó thực hiện điểm này. Đương nhiên, hắn vất vả dụng tâm như thế, không hề được Cơ Minh Nguyệt chấp nhận, nàng chỉ cảm thấy, bản thân bị lừa.
“Quân lệnh như núi, bản soái đã hạ lệnh, các ngươi còn đợi cái gì? Lẽ nào muốn kháng lệnh sao?”
Diệp Ninh một lần, lại gọi ra rất nhiều tinh nhuệ.
Muốn cưỡng ép đưa mọi người rời đi.
Các Đại Nho và triều thần ngây người, sau đó bất đắc dĩ lùi xuống, bọn họ không thể nào chống lại mệnh lệnh của Diệp Ninh. Nhưng Cơ Minh Nguyệt lại chậm rãi không nhúc nhích.
Ngụy Văn Thông cả mặt khó xử, nói.
“Bệ hạ, Diệp đại nhân có lệnh.”
Cơ Minh Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Ninh.
“Diệp Ninh, có phải là ngươi muốn chết một mình?”
Nàng nhìn thấu suy nghĩ của Diệp Ninh.
Diệp Ninh căn bản không trả lời, chỉ là chau mày nói.
“Còn đợi cái gì? Lẽ nào coi quân lệnh của bản soái là trò đùa sao?”
Mọi người bất lực, chỉ có thể một trái một phái, cưỡng ép đi lên phía trước, giữ lấy ngựa của Cơ Minh Nguyệt, muốn dẫn nàng rời đi.
“Đợi đã, trẫm còn có lời muốn nói!”
Cơ Minh Nguyệt vỗ ngựa đi đến.
Nàng nhìn chằm chằm Diệp Ninh.
Sau đó lại đến gần, thì thầm vào bên tai hắn.
“Ngươi nhất định phải sống, trong cung còn đang có người đợi ngươi.”
Diệp Ninh sửng sốt.
“Trong cung?”
Trong cung hắn không có người quen.
Tai của Cơ Minh Nguyệt có chút hơi đỏ, nhưng ai cũng không chú ý đến, nàng thấp giọng nói.
“Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến, Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng!”
Si. Bài thơ này?
Trong đầu Diệp Ninh lập tức xuất hiện một thân ảnh xinh đẹp.
“Ngươi là nói nữ tử đó? Nhưng mà nàng ấy, không phải là ảo giác trong lúc say rượu của ta sao?”
Đương nhiên Diệp Ninh không thể nào quên được.
Trước khi rời khỏi kinh thành, bản thân say rượu làm thơ, viết ra “Thanh bình điệu từ”, dẫn phát dị tượng thiên hạ, khiến cho hồ nước nóng biến thành hồ mực. Điều đó khiến cho hắn tâm cam tình nguyện viết ra bài thơ này, thân ảnh tuyệt đẹp đó đã khắc dấu thật sâu vào trái tim hắn.
Tưởng như là mơ, nhưng lại vô cùng chân thực.
“Nàng không phải là ảo giác, nàng thật sự tồn tại, nàng là muội muội của trẫm.”
Cơ Minh Nguyệt nói.
“Muội muội, bệ hạ từ lúc nào có thêm một muội muội?”
Diệp Ninh không tin, Đại Chu không có công chúa.
“Đúng là thật sự có một muội muội, nuôi ở trong cung không có người nào biết, chỉ là vì lo lắng nàng ấy bị mưu hại nếu như thật sự quốc gia diệt vong, sẽ thả nàng ấy về dân gian, ít nhiều cũng có được tự do…”
Cơ Minh Nguyệt bịa chuyện ngay tại chỗ, cũng hợp tình hợp lý, nàng lại nói.
“Nhưng ngày hôm đó, muội muội trẫm gặp gỡ Diệp đại nhân… vừa gặp đã ái mộ!”
“Kể từ đó, ở trong thâm cung, ngày ngày mong chờ, hy vọng Diệp đại nhân bình an trở về.”
“Nếu như ngươi thật sự chết trận, chắc chắn sẽ cô phụ phần thâm tình hậu ý này, chừng mực trong đó, xin Diệp đại nhân nắm chắc!”
Nói xong câu cuối cùng, Cơ Minh Nguyệt vỗ ngựa rời đi.
Nếu như còn không đi, nàng sẽ không kìm nén được nữa.
Nhưng mà những lời nói này của nàng, lại khiến cho Diệp Ninh rơi vào trong hỗn loạn.
“Thật sự là muội muội của bệ hạ sao?”
Diệp Ninh cảm thấy độ tin tưởng của những lời này của Cơ Minh Nguyệt phải giảm đi.
Cũng không phải nói Cơ Minh Nguyệt không thành thật, mà là nghe thế nào cũng có chút mơ hồ? Nếu như Thiên Tử thật sự có một muội muội, sao có thể một chút tiếng gió cũng không truyền ra ngoài chứ?
Nhưng nếu như không phải như thế, vậy thì nên giải thích như thế nào đây?
Người khác chỉ coi là Diệp Ninh say rượu xuất hiện ảo giác, vì thế mới viết ra bài thơ “Thanh bình điệu từ” đó, nhưng mà Diệp Ninh chuyện nhà mình nhà mình tự biết.
Có phải là ảo giác hay không, còn có ai so với hắn rõ ràng hơn?