Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 586: CHƯƠNG 586: BINH VÔ THƯỜNG THẾ, NƯỚC VÔ THƯỜNG HÌNH (2)

Ngay từ khi Lý Nhiễm tuyên bố phạt Chu, lập tức tâm thái toàn quân đã sụp đổ. Điều này rất bình thường.

Bởi vì nước Tấn là ngụy quốc, Lý Nhiễm cũng là ngụy Vương. Kiếp khí đã giáng xuống, tất cả mọi người đều bị cuốn vào trong đó.

Nước Tấn mất đi đại nghĩa, còn muốn nghịch dòng phát triển, loại hành động này, co thể coi là đại nghịch bất đạo. Vì thế ông trời đã sớm giáng hình phạt xuống.

Những ngày này, trên địa bàn của nước Tấn, lần lượt bùng phát tai họa. Tự nhiên vô duyên vô cớ bốc cháy.

Động đất mà không có dự báo gì trước.

Tóm lại, có rất nhiều thiên tai xảy ra.

Nói là tai nạn, nhưng mà tất cả mọi người đều biết, đây căn bản không phải tai nạn, mà là nước Tấn mất đi thiên mệnh, là người không có chính nghĩa, không được trời đất buông tha.

Ngoại trừ điều đó ra, còn có lòng người. Vốn dĩ lòng người đã phân tán.

Đại quân trăm vạn này của nước Tấn, trong đó có một nửa, đều có quan hệ mật thiết với các thế tộc lớn. Nhưng mà vì sao các thế tộc lại đi theo Lý Nhiễm tạo phản?

Còn không phải là bởi vì bị ép không thể làm gì?

Nếu như có thể lựa chọn, bọn họ hận không thể nhìn thấy nước Tấn bùng nổ tại chỗ. Ai muốn làm loạn thần tặc tử chứ?

Nhìn nước Tấn, là đã biết không có tiền đồ gì, con thuyền rách nát này, ai cũng đều muốn xuống. Nhưng đáng tiếc, bọn họ không có lựa chọn, Lý Nhiễm động thủ rất nhanh, vào lúc tất cả mọi người còn chưa phản ứng lại, đã khống chế bọn họ trước. Ai dám phản kháng, sẽ giết người đó.

Như thế, mọi người chỉ có thể phục tùng nghe lệnh.

Các thế tộc đều không tâm cam tình nguyện, quân đội dưới quyền, thì có được mấy phần ý chí chiến đấu chứ?

Nếu như không phải phía trên ép buộc, trong quân lại có đội chấp pháp lúc nào cũng giám sát bọn họ, bọn họ đã sớm muốn chạy trốn khỏi quân doanh rồi. Đánh trận phải nói đến thiên thời địa lợi nhân hòa.

Nước Tấn còn chưa bắt đầu đánh, đã mất đi ba điểm này.

Nhìn từ góc độ chiến tranh, đây tuyệt đối là một trận chiến đấu chắc chắn sẽ thua.

Nhưng mà, trận chiến tranh này lại khác hoàn toàn với quá khứ, đại quân trăm vạn của nước Tấn, không phải là nhân vật chính, nhân vật chính chân chính, là đại quân của mười ba tông Tiên Môn, đã sớm đến thành Tấn Dương.

Sĩ khí xuống thấp, lòng người phân tán, cùng với thiên tai bùng nổ liên miên… Những thứ này, bọn họ đều chú ý đến. Nhưng có ảnh hưởng gì chứ?

Nước Tấn có thể tiếp tục được nữa hay không, không có bất kỳ liên quan gì đế bọn họ. Thứ bọn họ cần, chỉ là danh nghĩa của nước Tấn mà thôi.

Chỉ cần nước Tấn có thể kiên trì đến khi bọn họ giao chiến với Đại Chu, vậy thì coi như là hoàn thành nhiệm vụ. Vì thế, mười ba tông Tiên Môn lạnh lùng nhìn tất cả mọi thứ, mà không hề có một chút hành động nào.

Bọn họ không quan tâm, nhưng Lý Nhiễm không thể không quan tâm.

Đừng nhìn hắn bề ngoài rất cứng rắn đối với các thế tộc, bức ép bọn họ lên thuyền tặc của hắn ta, nhưng mà theo thời gian trôi đi, trong lòng hắn ta cũng là ngày càng lo lắng hơn.

Lý Nhiễm rất rõ ràng, bây giờ bản thân đã bị đưa lên trên đống lửa rồi, nếu như thắng lớn, vậy thì còn có một chút cơ hội sống, nếu như thua, thậm chí là bị kéo dài, vậy thì bản thân cũng là chắc chắn sẽ chết.

“Thiên Tử Đại Chu đã đến Tính Châu, đây có khi nào sẽ trở thành biến số không?”

Lý Nhiễm lo lắng hỏi.

“Có thể có biến số gì chứ? Theo ta thấy, Cơ Minh Nguyệt đúng là vô cùng ngu xuẩn!”

Trương Hằng Đạo cười lạnh một tiếng, khinh thường nói.

“Nếu như hắn ta trốn ở kinh thành, có lẽ còn có thể kéo dài hơi tàn mà sống thêm một chút, nhưng thế mà hắn ta lại không biết sống chết đến Tính Châu, vậy thì ta chỉ có thể nói, hắn ta đúng thật là tự tìm đường chết!”

“Điều này đối với chúng ta mà nói tuyệt đối là một chuyện tốt, giết Diệp Ninh, quốc vận Đại Chu sụp đổ, Thiên Tử ở trong tay, chỉ cần nắm giữ thật chặt, Đại Chu xem như là vong quốc rồi!”

“Đây là thời cơ tốt ngàn năm có một, Tấn Vương còn lo lắng cái gì?”

Đây chính là tâm thái của Tiên Môn.

Nhìn người bằng nửa con mắt, cao cao tại thượng, tự cho rằng bản thân có thể nắm giữ tất cả. Đối với trận chiến tranh này, tất cả mọi người bọn họ đều vô cùng tự tin.

Mười ba tông Tiên Môn hợp lực, đó chính là sức mạnh cường đại nhất trong trời đất này, không có bên nào có thể có được. Diệp Ninh dựa vào cái gì đấu với bọn họ.

“Lời thì nói như thế, nhưng mà…”

Lý Nhiễm vẫn như trước lo lắng trùng trùng,

Vốn dĩ hắn ta đã là người lo trước lo sau, nhưng mà bây giờ tâm thái của hắn ta đúng là càng ngày càng xấu. Đây là bởi vì Lý Nhiễm ngửi thấy mùi nguy hiểm.

Hoặc là nói không thể ngửi được, mà là lúc nào hắn ta cũng đang ở trong nguy hiểm. Chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn là biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!