Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 594: CHƯƠNG 594: LẦN NÀY TA TUYỆT ĐỐI SẼ KHÔNG LẬT XE! (4)

Bọn họ biết, Tiên Môn chuẩn bị giúp nước Tấn phạt Chu rồi, điều này khiến cho bọn họ vừa bất an vừa tức giận. Nếu như có thể, bọn họ so với bất kỳ người nào khác đều vô cùng khát vọng lên chiến trường.

Đáng tiếc, Diệp Ninh kiên quyết không chiêu binh.

“Mười ba tông Tiên Môn hợp lực phạt Chu, sợ rằng không thể nào ngăn cản được, nếu như huynh đi, rất khó sống, đến lúc đó Thúy Nhi tỷ và Tiểu Hồ Đầu làm thế nào?”

Phương Thanh Tuyết hỏi.

Tiểu Hổ Đầu là con trai của Trần Đại Sơn.

Tuổi này của trần Đại Sơn có thể có con trai, có thể nói là chuyện vui lớn bằng trời, Trần Đại Sơn đối với người con trai này, vô cùng yêu thương. Nhưng nghe lời nói này, Trần Đại Sơn lại không do dự nói.

“Nếu như Diệp đại nhân thật sự cần ta, chẳng qua chỉ là một cái mạng mà thôi, bỏ là được, còn về vợ con, ta chỉ có thể nói nếu như có kiếp sau, làm trâu làm ngựa bù đắp cho bọn họ vậy!”

Thái độ của Trần Đại Sơn rất kiên quyết.

Nghe xong, Tiểu Thúy không có một chút bất mãn nào, ngược lại cười nói.

“Chàng không cần bù đắp cái gì, nếu như thật sự có thể chiến đấu cho Diệp đại nhân, cho dù là chết trên chiến trường, mẹ con bọn ta, cũng sẽ vô cùng tự hào, tương lai khi Tiểu Hổ Đầu trưởng thành, cũng sẽ bởi vì có người cha như chàng mà cảm thấy tự hào.”

Trần Đại Sơn cười lớn mấy tiếng, dùng bộ râu cứng như thép chọc vào đứa con trai nhỏ đang ngủ của mình, khiến cho đứa trẻ bật khóc, sau đó mới lau hốc mắt ẩm ướt.

“Đáng tiếc, Diệp đại nhân không cần ta.”

Loại đau buồn này, tràn ngập cả thôn Hổ Đầu.

Tiên Môn khí thể hùng hổ đi đến, một ngày này sắp đến rồi. Trong lòng bọn họ hiểu rõ, lần này, sợ rằng Diệp Ninh sẽ có nguy hiểm. Nếu như Diệp Ninh chết, vậy thì cuộc sống tốt đẹp của bọn họ cũng xem như đến điểm cuối. Nhưng mà bọn họ có thể làm được gì?

Trong lòng bọn họ ôm một tia hy vọng, lấy toàn bộ thịt mà những ngày này khó khăn lắm mới săn bắn được lấy ra, cả thôn cùng nhau thưởng thức. Giống như là đang ăn một bữa ăn tối cuối cùng vậy.

Phương Thanh Tuyết biết, đây là lời từ biệt của bọn họ với thế giới này. Loại đau đớn này, khiến cho nàng ta chấn động sâu sắc.

Khiến cho nàng ta lần đầu tiên ý thức được, hóa ra tất cả những gì Tiên Môn làm, thế mà lại khiến cho nhiều người cảm thấy đau khổ như thế.

“Dựa vào cái gì Tiên Môn có thể cao cao tại thượng?”

“Sinh ra là con người, mạng của ai so với ai ti tiện hơn?”

“Nếu như Diệp Ninh chết, thiên hạ cũng không biết có bao nhiêu người, bao nhiêu gia đình, sẽ sống không bằng chết.”

Phương Thanh Tuyết đã dung nhập vào trong thôn dân, sinh ra lòng đồng cảm sâu sắc với bọn họ, vào lúc này thế mà lại cảm thấy đau khổ. Nàng ta nhìn bầu trời xám xịt, một suy nghĩ, đột nhiên xuất hiện ở trong lòng nàng ta.

Nếu như thế giới này không có Tiên Môn, có phải là sẽ càng tốt đẹp hơn không?

Suy nghĩ này giống như một hạt giống, bắt đầu mọc lên ở trong lòng nàng ta, sau đó nhanh chóng bén rễ đâm chồi nảy lộc. Nàng ta có thể cảm nhận rõ ràng, bản thân thay đổi rồi.

Nàng ta đã không còn là Phương Thanh Tuyết ở trong quá khứ đó nữa.

Thậm chí nàng ta muốn làm chuyện gì đó cho những người như Trần Đại Sơn. Nhưng mà nàng ta lại phát hiện, bản thân cái gì cũng không làm được.

Nàng ta có thể cảm nhận được, có một loại sát khí kinh thiên động địa, đang dùng khí thế dời núi lấp biển, điên cuồng xông về phía đông của Tính Châu. Đó chính là sát khí của Tiên Môn.

Tiên Môn đến, đại chiến bắt đầu, Diệp Ninh chết, sinh linh đồ thán.

“Lần này, ta hy vọng ngươi đừng chết.”

Phương Thanh Tuyết lẩm bẩm một câu.

Nói ra lời này, nàng ta cũng cảm thấy buồn cười. Diệp Ninh là kẻ thù của nàng ta.

Nhưng mà nàng ta, thế mà lại có một ngày, sẽ hy vọng Diệp Ninh đừng chết. Đây là chuyện hoang đường như thế nào?

Nhưng vừa đúng đây mới là suy nghĩ chân thật nhất lúc này của Phương Thanh Tuyết, nàng ta chỉ là không muốn khiến cho phu phụ Trần gia bị tổn thương.

Chỉ là trong lòng nàng ta hiểu rõ, đối mặt với mười ba tông Tiên Môn hợp lực, hy vọng Diệp Ninh có thể sống sót, gần như là bằng không. Vì thế, nàng ta ầm thầm quyết định.

“Nếu như Tiên Môn thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt, đến lúc dó, ta sẽ dốc hết toàn lực, bảo vệ các ngươi!”

Nàng ta nhìn phu phụ Trần gia, cùng với thôn dân của thôn Hổ Đầu, đưa ra lời hứa.

Nước sông Chương Hà chảy xiết,

Đại quân nước Tấn đã giết đến rồi.

Khi đại quân đến, hùng hùng hổ hổ, tiếng bước chân vang vọng, có uy thế kinh thiên động địa. Nhưng đây không tính là cái gì.

Bên phía Đại Chu, không ai để ý bọn họ.

Ánh mắt của bọn họ, nhìn về phía bên trên đầu đại quân nước Tấn. Đó là một mảnh biển mây không đứt.

Trên biển mây, dày đặc người của mười ba tông Tiên Môn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!