Hai là bây giờ Diệp Ninh đã trở thành chủ nhân của Thánh Viện, vậy thì cũng chính là sơn trưởng, Đại Tông Sư của tất cả người đọc sách. Càng đừng nói, Diệp Ninh còn là Bán Thánh.
Ở trước mặt Diệp Ninh, tất cả người đọc sách, tự nhiên đã thấp hơn một đầu. Đây là lễ pháp đã định trước.
Càng là đệ tử Nho Môn thành đạt, càng là phải bảo vệ. Cả người Diệp Ninh tê liệt rồi.
Cũng không biết nên nói cái gì, hắn chỉ cười toe toét, cười so với khóc còn khó coi hơn. Không phải.
Ta xui xẻo như thế sao?
Tại sao học cung Tắc Hạ này sớm không xuất thế, muộn không xuất thế, lại cứ nhất định xuất thế vào lúc này?
“Có một chuyện, chúng ta phải nói với Đại Tông Sư.”
Kỳ Nguyên nhìn Diệp Ninh, thành khẩn nói.
“Thuốc quý trong học cung Tắc Hạ, vốn dĩ là để cho Thánh Hiền dùng, chúng ta là kẻ ngu ngốc, không xứng dùng những thuốc quý này.”
“Nhưng mà, Nho đạo bị phong ấn, thiên hạ cắt đứt con đường của người đọc sách, học cung Tắc Hạ bị ép phải trốn tránh khỏi thế gian, tuy có thể kéo dài hơi tàn, nhưng mà không thể lâu dài, lúc đó, bầu trời tăm tối, chúng ta lúc nào cũng nói thiên hành kiện, quân tử không ngừng cải thiện bản thân… Nhưng thực ra trong lòng hiểu rõ, đến lúc này rồi, có lẽ Nho đạo đã thật sự đi đến đường cùng, do đó, vì để có thể tiếp tục truyền thừa, vì có thể khiến cho học cung Tắc Hạ tiếp tục tồn tại trên thế gian, chúng ta đã uống thuốc trường sinh, kéo dài tuổi thọ cho đến ngày nay.”
“Tuy có lý do bất đắc dĩ, nhưng chúng ta, dù sao cũng là vượt giới hạn, xin Đại Tông Sư trách phạt.”
Sau khi nói, Kỳ Nguyên và chín người khác, lần lượt cúi đầu.
Ý của Kỳ Nguyên rất đơn giản.
Vốn dĩ, loại thứ trân quý như thuốc trường sinh, nhất định là không đến lượt bọn họ dùng.
Nhưng mà Nho đạo đã đến bước đường nguy hiểm rồi, bọn họ vì có thể tiếp tục truyền thừa, cũng không nghĩ nhiều như thế, trực tiếp dùng thuốc trường sinh.
Đây là công tâm, mà không có bất kỳ tư tâm nào.
Nhưng dù sao cũng có được lợi ích, vì thế nên mới thỉnh tội.
Đặc biệt là bởi vì Diệp Ninh đã phong Thánh rồi, theo lý mà nói, loại thứ như thuốc trường sinh, thật ra nên để cho Diệp Ninh dùng khi tuổi thọ của hắn sắp hết.
Vì thế có thể hiểu như thế này, bọn họ dùng thuốc của Diệp Ninh, vì thế mới sống đến bây giờ. Do đó, có lòng áy này rất mãnh liệt.
Tuy bọn họ không hề quen biết Diệp Ninh, nhưng Diệp Ninh có thể cứu vớt Nho đạo, hơn nữa còn phong Thánh, đây đã đủ để có thể có được tòn bộ sự tôn trọng và tin tưởng của bọn họ.
“Ta sẽ không trách phạt mọi người, ta cũng không xứng trách phạt mọi người, mọi người đều là anh hùng của Nho Môn, nếu như không có mọi người, học cung Tắc Hạ hủy diệt, đó sẽ là tổn thất không thê nào bù đắp được.”
Chuyện nào ra chuyện đó, tuy Diệp Ninh rất tức đám người này phá rối cục diện, nhưng mà trong lòng vẫn là công nhận bọn họ. Đừng cho rằng nói hai lời ba câu, thì cảm thấy đám người Kỳ Nguyên sống mấy ngàn năm nay rất dễ dàng.
Vốn dĩ chuyện mang theo học cung Tắc Hạ trốn vào trong không gian nhỏ, đã là vô cùng khó khăn. Càng huống hồ, còn phải chịu đựng sự cô đơn không ngừng.
So với Diệp Ninh, đám người này mới thật sự đáng được tôn trọng, bọn họ bảo vệ hy vọng cuối cùng của Nho Môn. Hơn nữa, loại thứ như thuốc trường sinh, ở chỗ Diệp Ninh, còn không đáng tiền bằng hành lá.
Diệp Ninh nằm mơ cùng muốn chết, cần thuốc trường sinh làm cái gì?
Đừng nói hắn bây giờ còn là thời kỳ thanh xuân, còn có vô số ngày tháng để sống, cho dù là thật sự gần đất xa trời, hắn cũng không thể nào dùng thuốc trường sinh.
“Không hổ là Đại Tông Sư, quả nhiên có đức độ.”
Kỳ Nguyên lên tiếng khen ngợi, ở trong mắt mang lộ ra thần sắc kích động.
“Ngày đó, Nho đạo hồi sinh, chúng ta đã biết, bên ngoài xuất hiện biến cố lớn, nhưng bởi vì cẩn thận, nên không hề xuất hiện.”
“Sau đó, lại thấy Đại Tông Sư phong Thánh, dẫn động mười hai dị tượng trời đất, trở thành người đầu tiên từ xưa đến nay, lúc đó, chúng ta đã biết, ngày mà chúng ta trở về đã ở ngay trước mắt.”
“Bây giờ, cuối cùng cũng trở về rồi, lại còn đúng vào lúc này, đây nhất định là cho Thánh Nhân chỉ dẫn!”
Nghe xong, rất nhiều người bừng tỉnh.
Hóa ra là như thế.
Học cung Tắc Hạ không phải hoàn toàn cắt đứt liên hệ với thế giới bên ngoài. Đươgn nhiên, đây cũng có liên quan đến vốn dĩ bọn họ đều là Nho Môn.
Nho đạo hồi sinh và Diệp Ninh phong Thánh đều là chuyện lớn của Nho đạo, bọn họ ở trong bóng có cảm nhận được, điều này rất bình thường.
“Ta không muốn nói, ta chỉ muốn yên tĩnh một chút.”
Nhưng Diệp Ninh nghe xong, lại vô cùng vạn lời. Điều này cũng thật là đủ xui xẻo.
Đám người này sớm không trở về, muộn không trở về, cứ nhất định kẹt vào thời gian này, thật sự là khiến cho người khác đau đầu. Lần này thì hay rồi, Tiên Môn thật sự hiểu nhầm rồi.