Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 616: CHƯƠNG 616: ĐƯỢC RỒI, ĐẦU LÀ ÁT CHỦ BÀI CỦA TA (4)

Tâm tình của Khô Đạo Nhân rất tốt, trước khi đến, ông ta là mang theo ý chí quyết chết.

Vốn dĩ cảm thấy, mục đích của Ma Tông chính là cứu Diệp Ninh, thuận tiện tuyên cáo với người đời, Ma Tông vẫn tồn tại trên thế gian. Khô Đạo Nhân căn bản không chờ đợi nhiều hơn cái gì.

Bởi vì trong những năm bọn họ tự phong bế, dường như Ma Tông không phát triển, mà Tiên Môn, lại là mạnh mẽ hơn từng ngày từng ngày. Nhưng ai có thể ngờ được, trận chiến ngày hôm nay, thế mà lại phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của Tiên Môn. Đầu tiên là dưới tay Diệp Ninh có người có năng lực.

Tiếp đó là học cung Tắc Hạ và Phật Môn đột nhiên xuất hiện. Đây chắc chắn là chi viện cường đại.

Vốn dĩ nhìn có thể là thế cục một bên, nhất thời đã trở thành khó mà phân biệt.

Nhiều người như thế liên hợp lại, không dám nói có thể chiến thắng Tiên Môn, nhưng đúng là có tư cách uy hiếp đến Tiên Môn. Điều này khiến cho Khô Đạo Nhân cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

“Diệp Ninh, thế mà ngươi lại câu kết với Ma Môn, ngươi lại làm đến mức độ này sao?”

Chí Dương đạo nhân vô cùng tức giận.

Hay lắm, trong những con át chủ bài của Diệp Ninh, thế mà lại bao gồm cả Ma Tông. Theo cái nhìn của Chí Dương đạo nhân, tuyệt đối được xem là không từ thủ đoạn.

“Đầu tiên, vốn dĩ sức mạnh không có đúng sai, thứ quyết định tốt xấu, từ trước đến nay đều người sử dụng sức mạnh, so sánh những năm nay, Ma Môn không có hành động gì, nhưng tất cả những gì Tiên Môn làm, mới được xem là bỉ ổi vô liêm sĩ, tàn nhẫn vô đạo đi?”

Đầu tiên Tiệp Ninh chau mày nói một câu, hắn nhất định là không thích loại đức tính này của Tiên Môn, lúc nào cũng là bộ dáng ta mới là chân lý, ta chính là chính nghĩa, nhưng trên thực tế bản thân cái gì cũng không làm tốt, chính bọn họ mới là thuốc độc lớn nhất, tiếp đó, hắn lại bất lực nói một câu.

“Tuy ngươi nhất định không tin, nhưng ta vẫn là nói, ta thật sự không câu kết với Ma Tông, ta người trong sáng không làm chuyện lén lút, ta không có át chủ bài gì cả.”

Diệp Ninh đã tuyệt vọng rồi. Hay lắm! Đúng là hay lắm!

Học cung Tắc Hạ, Phật Môn, Ma Môn… Đây là người nào cũng nhúng tay vào mà? Trong lòng hắn đúng thật là đang rơi nước mắt. Vì sao ta muốn chết mà cũng khó như thế.

Trận chiến ngày hôm nay đầu tiên không nói có thể thắng hay không, Diệp Ninh muốn chết là nhất định khó chết rồi.

Đây là thế lực ba nơi liên thủ, cho dù là không chiến thắng được Tiên Môn, nhưng mà muốn bảo vệ được hắn nhất định là không có vấn đề. Vừa nghĩ đến đây, Diệp Ninh là thật sự khó chịu.

“Diệp tiểu đệ, lâu rồi không gặp.”

Vừa dứt lời, ở trong Ma Tông, có một nữ nhân đi ra.

Chính là Bùi Ngữ Hàm, nàng mỉm cười nhìn Diệp Ninh.

“Là tỷ, Bùi tỷ?”

Trong chớp mắt Diệp Ninh hiểu rồi.

Thảo nào Ma Tông lại đột nhiên ra tay, thế mà lại là bởi vì Bùi tỷ.

Diệp Ninh đúng thật là không biết nên nói cái gì, Bùi Ngữ Hàm đến cũng quá đúng lúc rồi đi, thế mà lại lôi kéo toàn bộ Ma Tông nhúng tay vào.

“Là Bùi tỷ đến rồi, thảo nào!”

“Bùi tỷ, là ta!”

“Bùi tỷ có còn nhớ không?”

Nhìn thấy Bùi Ngữ Hàm, người của Viện giám sát đều reo hò. Bọn họ coi Bùi Ngữ Hàm là người của mình.

Trong chớp mắt đã thể hiện ra quan hệ thân thiết.

Điều này bị Tiên Môn nhìn thấy, Chí Dương đạo nhân nghiến răng nghiến lợi nói.

“Họ Diệp kia, ngươi còn muốn chối cãi sao?”

Đám người các ngươi rõ ràng chính là cùng một phe. Kết quả ngươi còn nói không phải! Đúng là ức hiếp người quá đáng.

“Được thôi.”

Diệp Ninh giang hai tay ra, đột nhiên làm ra thế trận lớn như thế, hắn cũng mệt rồi, mệt mỏi rã rời, tuyệt vọng rồi.

“Nếu như các ngươi đều cảm thấy đây là át chủ bài của ta, vậy thì cứ coi như là thật đi.”

“Đúng thế, đều là át chủ bài của ta, tất cả những điều này đều là ta sắp xếp trước.”

“Sau đó thì sao, ta thừa nhận, các ngươi giết chết ta đi?”

Diệp Ninh chớp chớp mắt, chờ đợi nhìn Tiên Môn.

Bây giờ Diệp Ninh hoàn toàn là cái hũ vỡ nát.

Dù sao nói cái gì các ngươi cũng không tin.

Nếu như đã không giải thích rõ được, vậy thì ta dứt khoát không giải thích nữa.

Hắn dứt khoát thuận theo ý của Tiên Môn, thừa nhận chuyện này, sau đó bày ra dáng vẻ các ngươi làm gì được ta. Cảnh tượng này, khiến cho đám người Tiên Môn nghiến răng nghiến lợi, lửa giận ngút trời.

“Hay cho kẻ bỉ ổi vô liêm sỉ, quả nhiên là ngươi!”

“Thế mà ngươi lại dám tính kế Tiên Môn!”

“Nghe thấy chưa, hắn thừa nhận rồi, tất cả những điều này đều là âm mưu của hắn!”

Đám người Tiên Môn rất khó chấp nhận chuyện này.

Vốn dĩ bọn họ cho rằng, phía bên mình mới là bên chiếm ưu thế lớn nhất, là bọn họ chủ động gây phiền phức cho Diệp Ninh. Đại quân giết đến, Diệp Ninh nên thành thật cúi đầu, giương cờ đầu hàng mới đúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!