Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 640: CHƯƠNG 640: LÀ NGƯƠI, KHIẾN CHO TA TIN TƯỞNG VÀO ÁNH SÁNG (3)

Nếu như bọn họ biết, thực lực ban đầu của Nam Cung Lương Nhân, đã sớm vượt qua Thái Tổ, chỉ là bị hạn chế của pháp tắc thiên địa, không thể nào hoàn toàn phát huy ra, sợ rằng sẽ càng thêm chấn động.

“Có người này ở đây, vấn đề an toàn của Diệp Ninh, sẽ được hoàn toàn giải quyết, mà Đại Chu, sợ rằng tương lai sẽ lại lần nữa bị Tiên Môn kiêng dè, rồi sẽ có một ngày, chỉ sợ Tiên Môn sẽ phải xuống dốc!”

Con ngươi của Khô Đạo Nhân bất ngờ co lại, trong lòng âm thầm tính toán. Sự xuất hiện của Nam Cung Lương Nhân, có ý nghĩa phi phàm.

Nam Cung Lương Nhân thành công khiến cho Diệp Ninh, thu hoạch được sự tôn trọng của tất cả mọi người.

Có Nam Cung Lương Nhân ở đó, thì tương đương với thiên quân vạn mã, ai dám dễ dàng chọc đến Diệp Ninh?

Bây giờ trận chiến này còn chưa kết thúc, nhưng mà bởi vì Nam Cung Lương Nhân đột nhiên bùng nổ, dường như Khô Đạo Nhân đã nhìn thấy kết quả cuối cùng rồi. Sợ rằng lần này Tiên Môn là thật sự phải chịu trọng thương.

Đúng thật là mưa gió nghịch chuyển.

Nhưng mà Ma Tông có thể làm gì chứ?

Khô Đạo Nhân tin, với tính cách của Diệp Ninh, nhất định sẽ có ưu ái đối với Ma Tông, hơn nữa sẽ coi Ma Tông là bạn bè.

Nhưng nhất định là có hạn chế, ít nhất sau này Ma Tông làm việc, chắc chắn không thể vô pháp vô thiên giống như thời kỳ đỉnh phong năm đó, nếu như bành trướng quá lợi hại, sẽ trở thành Tiên Môn tiếp theo.

Đến lúc đó, Diệp Ninh có còn bao dung được bọn họ hay không, vẫn còn là một ẩn số.

Loại nhân vật như Khô Đạo Nhân, vĩnh viễn đều là đi một bước, nhìn ba năm bước, nhất thời ông ta nghĩ đến rất nhiều rất nhiều chuyện.

“Vùng đất đông thổ, quả nhiên tàng long ngọa hổ, không thể coi thường.”

So sánh ra, suy nghĩ của Pháp Giác không phức tạp như thế, ông ta chỉ là có chút cảm khái. Vốn dĩ Pháp Giác cũng không có dã tâm nhúng tay vào đông thổ, xưng bá một phương.

Pháp Giác chỉ là muốn phát triển Phật Pháp Đại Thừa lớn mạnh mà thôi. Đương nhiên, dục vọng của con người sẽ luôn tăng lên.

Nếu như đi quá thuận lợi, quá bành trướng, vậy thì nhất định cũng sẽ sinh ra suy nghĩ không nên có. Nhưng mà có sự tồn tại của Nam Cung Lương Nhân, những suy nghĩ này đã hoàn toàn biến mất.

Bỏ đi, vốn dĩ bần tăng cũng không có dã tâm quá lớn, ta chỉ là muốn phát triển Phật Pháp Đại Thừa mà thôi, yên tâm làm tốt chuyện của mình, kết thiện duyên, làm việc thiện, cố gắng thành Phật.

Hai tay Pháp Giác chắp lại, âm thầm đưa ra quyết định,

“Tên này có phải là mạnh đến có chút quá đáng không?”

Hai người Trần Thiệu Chính và Thái Hướng Cao hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ rất khó liên hệ một Nam Cung Lương Nhân đại sát bốn phía với người lưu dân quần áo rách rưới kia với nhau. Hai người này, hoàn toàn không có bất kỳ điểm chung nào.

Nhưng mà sự thật bày ra ngay trước mặt, khiến bọn họ không thể không thừa nhận. Mà trong lòng hai người, chỉ còn lại niềm vui sướng vô tận.

Vẫn may vẫn may… đại nhân nhìn xa trông rộng, không phải là người phàm thô tục như hắn, nếu như thật sự nghe lời chúng ta, vậy thì chúng ta đúng thật là tội nhân thiên cổ. Nghĩ đến đây, lòng sùng bái vô hạn của bọn họ đối với Diệp Ninh lại trỗi dậy.

Mà hai người hạ quyết tâm, sau này bất luận Diệp Ninh làm chuyện không hợp thói thường, khoa trương, không thể hiểu nổi như thế nào. Bọn họ tuyệt đối không thê nào hết người này đến người khác lên tiếng phản đối.

Bọn họ nhìn không hiểu, đó là do bọn họ ngốc. Đi theo đại nhân không có bất kỳ vấn đề gì.

Đại nhân vĩnh viễn là trích thần. Ngài ấy sẽ tuyệt đối không sai!

Mà lúc này, trích thần vĩnh viễn trong đôi mắt bọn họ, lại rơi vào trong hoài nghi bản thân.

“Rốt cuộc ta đã làm cái gì?”

“Ta, hình như ta không cẩn thận đã làm một chuyện sai lầm lớn rồi!”

“Ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha…. Hình như ta thật sự không chết được!”

Diệp Ninh rơi nước mắt.

Đúng thế, lần này là thật sự rơi nước mắt.

Lúc trước, nhiều lắm, chính là bị khiến cho khóc không ra nước mắt, nhưng mà lần này, hắn là thật sự rất muốn tự đánh cho mình một cái tát. Lúc trước Nam Cung Lương Nhân nói muốn bảo vệ hắn, để cho tính mạng của hắn không gặp nguy hiểm, Diệp Ninh chỉ cảm thấy điều đó quá khoa trương.

Ngươi có lợi hại như thế nào, ngươi cũng chỉ là một người mà thôi.

Ta còn không tin, tất cả mọi nguy hiểm trên đời này ngươi đều có thể giải quyết hết cho ta?

Nhưng mà bây giờ, Diệp Ninh phát hiện, tên này là thật sự không nói khoác! Hình như hắn thật sự có thể làm được!

Năm Thiên Tiên, hắn ta nói xử lý là xử lý hết, sau này Diệp Ninh còn chết như thế nào? Ai dám mạo nguy hiểm đắc tội với Nam Cung Lương Nhân mà đến giết hắn?

Tiêu rồi.

Rốt cuộc ta đã làm cái gì.

Nước mắt của Diệp Ninh, bị coi thành vui quá mà rơi nước mắt

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!