Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 657: CHƯƠNG 657: TƯỜNG THÀNH ĐỔI THÀNH CỜ ĐẠI VƯƠNG (3)

Bùi Ngữ Hàm là đệ tử của ông ta, ông ta đối với nàng như con gái.

Kết quả bây giờ, trong mắt của Bùi Ngữ Hàm tất cả chỉ toàn Diệp Ninh, đến sư tôn cũng không quan tâm nữa, điều này khiến cho Khô Đạo Nhân cảm thấy không thoải mái. Ông ta ho khan hai tiếng.

Sau đó ánh mắt hai người tách ra.

Bùi Ngữ Hàm hào phóng, từ trước đến nay con người của nàng chính là như thế, dám yêu dám hận, bình thường mà nói, không người nào có thể lọt được vào mắt của nàng, nhưng mà Diệp Ninh đã lọt vào mắt xanh của nàng, lại đi vào tận sâu trong lòng nàng, vậy thì đương nhiên nàng sẽ không che giấu cái gì cả.

Yêu chính là yêu, cần gì phải rụt rè, đó không phải là phong cách của ma tu. Vì thế sắc mặt nàng giống như bình thường, thậm chí còn tự mình kéo một cái ghế ngồi xuống. Ngược lại là Diệp Ninh, lại có chút xấu hổ, sờ sờ mũi, nói.

“Cũng phải cảm ơn sự giúp đỡ hôm nay của các vị tiền bối, nếu không có mọi người, sợ rằng sẽ nguy hiểm.”

Khi nói những lời này trong lòng Diệp Ninh đang nhỏ máu.

Vì sao các ngươi lại đến tham gia náo nhiệt cái gì? Ta quen biết các ngươi lúc nào sao?

Tại sao các ngươi cứ nhất định phải lo chuyện bao đồng chứ?

Đương nhiên, Diệp Ninh nghĩ thì nghĩ, nhưng vẫn là rất lý trí.

Đương nhiên bắn biết, sở dĩ Ma Tông đến đây, hơn nửa là công lao của Bùi Ngữ Hàm.

Con người Bùi tỷ rất thẳng thắn, Diệp Ninh có chậm chạp như thế nào, cũng có thể nhìn ta được tình ý tràn ngập trong ánh mắt của Bùi Ngữ Hàm. Nói đến chuyện này, Khô Đạo Nhân đúng là tạm thời bỏ sự không vui ở trong lòng xuống, mà cười lớn một tiếng, nói.

“Ngươi không cần cảm ơn chúng ta, nếu như nói phải cảm ơn, vậy thì cũng nên là lão phu cảm ơn ngươi mới đúng, Ma Tông suy tàn hàng ngàn năm, ma tu bị Tiên Môn truy sát, chèn ép, chỉ có thể sinh tồn ở những nơi xó xỉnh lắm gió, lão phu chỉ có thể mở to mắt nhìn Tiên Môn giễu võ dương oai, nhìn bọn họ phá hoại thanh danh của ma tu, nhưng không thể làm được gì… Vốn dĩ cho rằng, trước khi bản thân chết, sợ rằng cũng không nhìn thấy được ngày mà Ma Tông hồi sinh, nhưng mà ngươi đã cho lão phu hy vọng đó.”

Nói rồi nói, Khô Đạo Nhân có chút nhập tâm. Ông ta nhớ đến khởi đầu và kết thúc của trận chiến này.

Vẫn như trước có một loại cảm giác như đang nằm mơ.

Vốn dĩ ông ta là ôm tâm tư liều chết cược một lần, đến chỗ này quyết chiến một lần cuối cùng.

Nhưng mà ai ngờ được, thế mà lại thật sự lật đổ được mười ba tông Tiên Môn, trận chiến này, tuyệt đối sẽ khiến cho Tiên Môn bị trọng thương. Khô Đạo Nhân kích động nói.

“Các ngươi chưa từng trải qua tuyệt vọng mà lão phu từng trải qua, ngươi tuyệt đối sẽ không tưởng tượng được ý nghĩa của trận chiến này đối với chúng ta, chúng ta vừa mới truy sát Tiên Môn mười vạn năm ngàn dặm, đó là mười vạn năm ngàn dặm đó!”

“Tiên Môn chạy, chúng ta đuổi, chúng ta vung đao múa kiếm, giết một người rồi lại một người, bọn họ sợ hãi chúng ta, giống như năm đó ma tu bị Tiên Môn giết đến mức như chó nhà có tang!”

“Diệp tiểu tử, ngươi có biết, ngươi vĩ đại như thế nào không, chỗ vĩ đại nhất của người là nằm ở, ngươi không chỉ khiến cho bách tính nhìn thấy hy vọng, mà còn khiến cho Ma Tông nhìn thấy hy vọng, ngươi khiến cho rất nhiều người đã tuyệt vọng, nhưng bởi vì ngươi, đã đốt cháy lại ý chí chiến đấu!”

Đối mặt với sự tán thưởng của Khô Đạo Nhân, Diệp Ninh không có lời nào để nói.

Hắn không thể nào cứ thản nhiên thừa nhận như thế, dù sao ý định ban đầu của hắn không phải như thế này, có quỷ mới biết được sẽ phát triển thành như vậy. Bùi Ngữ Hàm cười nói.

“Diệp tiểu đệ đúng là khiến cho người khác không ngờ được, thế mà đã âm thầm, bố trí nhiều át chủ bài như thế.”

Át chủ bài?

Diệp Ninh cười khổ, nhưng mà cũng lười giải thích.

Hắn biết đây là chuyện là bản thân không thể nào giải thích rõ ràng được, hơn nữa bây giờ chuyện đã thành, giải thích cũng không có ý nghĩa gì cả. Đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, là Trần Thiệu Chính ôm hai cái hộp đến.

“Báo, đại nhân, quan ta đã chiếm được toàn bộ Tính Châu, bách tính các nơi ở Tính Châu, vui mừng nhảy nhót nghênh đón vương sư, ngoài ra, Viện giám sát tìm được vương tỷ của Tấn Vương ở trong vương cung của Tấn Vương.”

Vậy là đã thu phục được toàn bộ Tính Châu rồi sao?

Diệp Ninh có chút ngẩn ra, hắn đi lên phía trước một bước, chậm rãi mở hộp ra, vào đúng lúc hắn cầm lấy vương tỷ. Trên bầu trời ở phía bên ngoài, đột nhiên truyền đến tiếng rồng gầm vang vọng.

Bùm!

Một đạo ánh sáng vàng rơi xuống.

Khi ánh sáng màu vàng rơi xuống, đột nhiên hóa thành hình rồng.

Chỉ nhìn thấy một con Kim Long năm vuốt, xuất hiện ở trên không trung. Mà trước mặt nó, chậm rãi xuất hiện một con rồng khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!