Diệp Ninh không giúp đỡ đã là không quá hợp lý rồi, lại còn bày ra chướng ngại, đây rõ ràng là vong ân phụ nghĩa. Điều này khiến cho trong lòng mọi người cảm thấy nghi hoặc.
“Không sai, chính là nghi hoặc, mà không phải là tức giận.”
Bởi vì từ xưa đến nay Diệp Ninh đều là một người biết báo đáp ân tình, hắn có thể vì mạng của một thái giám, mà trở mặt với Thái Hậu đương triều, có thể hy sinh bản tâm của chính mình, đi đến Thánh Viện chỉ để tìm được nước suối Đạo.
Từ vấn đề này có thể nhìn ra được nhân phẩm của hắn.
Loại thứ như nhân phẩm, không phải là dựa vào miệng nói, mà là thông qua rất nhiều chuyện để nghiệm chứng ra.
Mà sau khi trải qua vô số chuyện để nghiệm chứng, có thể có được một đáp án khẳng định, đó chính là nhân phẩm của Diệp Ninh, tuyệt đối không có bất kỳ vấn đề gì.
Vì thế, sau khi mọi người nghe thấy những lời hắn nói, phản ứng đầu tiên không phải phẫn nộ, mà là nghi hoặc, ở trong mắt của bọn họ, Diệp Ninh nhất định không phải là loại người vong ân phụ nghĩa.
Rõ ràng Pháp Giác cũng cho rằng là như thế. Bọn họ gọi Diệp Ninh là “Phật Tử”, lẽ nào chỉ bởi vì Diệp Ninh là người khai sáng Phật Pháp Đại Thừa? Rõ ràng không phải.
Nếu như hắn thật sự là một người làm đủ tội ác, không việc gì không làm, vậy thì nhất định là không gánh được nổi cái tên Phật Tử này, cũng không thể nào được Phật Môn công nhận.
Có thể trở thành Phật Tử, đầu tiên ít nhất phải có một điểm, đó chính là nhân phẩm của bản thân Diệp Ninh phải đạt tiêu chuẩn, nếu không đức không xứng đáng, không phải là làm trò cười cho người khác sao.
Sau đó lại quay về với bản thân Phật Pháp Đại Thừa.
Phật Pháp Đại Thừa vĩ đại như thế nào, sâu sắc như thế nào, từ bi như thế nào?
Không phải là một người trong lòng có nhân ái, có từ bi rộng lớn, tuyệt đối không thể nào nghĩ ra được Phật Pháp Đại Thừa.
Vì thế, Pháp Giác không hề có bất kỳ hoài nghi nào, phản ứng đầu tiên khi ông ta nghe thấy câu nói này, chính là nhất định Diệp Ninh vẫn còn có điều muốn nói. Quả nhiên, sau khi Diệp Ninh nhìn Pháp Giác thật sâu, nói.
“Nguyên nhân ta không lợi dụng sức ảnh hưởng của bản thân, chiêu lãm tín đồ cho Phật Môn rất đơn giản, đó chính là với sức ảnh hưởng hiện tại của ta, đủ để khiến cho người trong thiên hạ mù quáng đi theo ta, loại mù quáng này, là một loại tin tưởng, càng là một loại trách nhiệm, cả đời của một người, nên có con đường lựa chọn, nếu như ta cố ý tác động, bọn họ sẽ thay đổi bản ý của vô số người… mà chuyện quan trọng hơn là, cho dù ta làm như thế, có vô số người thật sự tình nguyện tin Phật, tự xưng là tín đồ của Phật Môn, vậy lẽ nào đây được coi như là truyền bá Phật Pháp Đại Thừa sao? Tương đương với Phật Môn ở phương Đông được công nhận sao?”
“Không, tuyệt đối không phải!”
“Nếu như là như thế, cho dù là phát triển Phật Pháp Đại Thừa, vậy thì rất đơn giản, các ngươi cũng không cần chạy khắp Cửu Châu nữa, chỉ cần chuẩn bị một số lượng lớn tiền tài, phàm là người tin Phật, mỗi người đều được tặng một ngàn văn tiền đồng, ta bảo đảm, Phật Môn sẽ nhận được sự hoan nghênh chưa từng có!”
Những lời này của Diệp Ninh khiến mọi người suy nghĩ.
Rất nhiều người chau mày lại, rơi vào trong suy nghĩ.
Mà đám người Pháp Giác, lại là trong đầu có sấm chớp lóe qua, thậm chí trên đầu trọc của ông ta còn xuất hiện từng hạt mồ hôi. Cuối cùng ông ta cũng hiểu được ý của Diệp Ninh.
Điều này khiến Pháp Giác theo bản năng có chút xấu hổ và sợ hãi. Bởi vì mới bắt đầu, ông ta chính là nghĩ như thế.
Chỉ cần chúng ta giúp Diệp Ninh, vậy thì Diệp Ninh tùy tiện hiệu triệu một chút, Phật Môn nhất định sẽ được vô cùng hoan nghênh. Nhưng mà lẽ nào như thế được xem là hoàn thành tâm nguyện sao?
Được xem là phát triển Phật Pháp sao?
Bọn họ vất vả, rời khỏi quê hương đến Cửu Châu xa lạ, lẽ nào lý tưởng của bọn họ lại rẻ mạt như thế sao? Rõ ràng không phải!
Pháp Giác hít một hơi thật sâu, càng thêm chân thành nói.
“Xin Phật Tử chỉ giáo!”
Đột nhiên Pháp Giác hiểu được ý của Diệp Ninh.
Diệp Ninh không phải là muốn tạo ra chướng ngại cho Phật Môn, mà là nhắc nhở, tìm cho bọn họ một con đường quang minh chân chính.
Vì thế, Pháp Giác bày ra thái độ tuyệt đối chân thành, bộ dáng giống như khi bản thân còn trẻ, khi vẫn còn là một tiểu sa di lần đầu tiên nghe thấy Phật Pháp cao thâm.
“Con người có hai mươi cái khó. Nghèo khó bố thí thì khó, giàu sang học đạo là khó, bỏ tính mạng vì lẽ phải là khó, hiểu được và thông suốt kinh phật là khó, sinh cùng thời với Phật và gặp Phật là khó, nhẫn chịu được sắc dục là khó, thấy tốt đẹp không ham cầu là khó, bị nhục mà không oán hận là khó, có thế lực không cậy uy quyền là khó, đối cảnh tâm không lay động là khó, học rộng, nghiên cứu nhiều là khó, trừ diệt cống cao ngã mạn là khó, không khinh khi người chưa học là khó, thực hành tâm bình đẳng là khó, chẳng nói phải trái là khó, gặp được thiện tri thức là khó, học đạo kiến tính là khó, tùy duyên hóa độ là khó, thấy cảnh vô tâm là khó, khéo biết phương tiện độ sinh là khó.”