Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 667: CHƯƠNG 667: HAY TÊN LÀ CHÙA ĐẠI LÔI ÂM ĐI (3)

Cái gì?

Chúng ta càng thêm mơ hồ. Diệp Ninh tiếp tục nói.

“Về chuyện này, ta tặng các ngươi tám chữ, từ quần chúng đến, đến quần chúng đi, các ngươi luôn miệng nói chúng sinh khổ cực, vậy thì đầu tiên các ngươi nên biết, vì sao chúng sinh lại khổ? Cái khổ của bọn họ, rốt cuộc có hương vị như thế nào? Các ngươi không hiểu, các ngươi sẽ không có quyền phát ngôn, các ngươi không thể nào cao cao tại thượng, chỉ dựa vào một câu khẩu hiệu, thì cho rằng bản thân nhất định là chính xác, Phật Pháp của mình, nhất định có thể cứu vớt chúng sinh, nếu như vậy, thì có khác biệt gì với Tiên Môn sao?”

“Vì thế các ngươi nên dung nhập vào trong bách tính, giúp đỡ bách tính, dùng năng lực của các ngươi, để giải quyết khó khăn của bọn họ, dạy cho bọn họ đạo lý, dùng Phật Pháp làm ấm lòng người, dùng hành động, cảm hóa người đời.”

“Nếu như người đời thật sự thành kính tin tưởng, vậy thì tự nhiện bọn họ sẽ cần một ngôi chùa để ký thức lòng tin của mình, đến lúc đó, vô số chùa Phật, sẽ mọc lên trên vùng đất Cửu Châu.”

Chúng tăng nghe xong, lộ ra thần sắc kích động.

“Hóa ra là như thế.”

“Đúng thật là một con đường trước nay chưa bao giờ nghĩ đến!”

“Đúng thế, đều nói chúng sinh khổ cực, nhưng mà rốt cuộc chúng sinh đã trải qua những gì? Ta không biết, ta sẽ không thể nói nhất định có thể cứu vớt bọn họ!”

Lúc trước Diệp Ninh từng nói, đệ tử Phật Môn của thế giới này, vẫn còn dừng lại ở tầng bậc ban đầu. Bọn họ vẫn còn một trái tim thuần phác chân thành.

Bọn họ là thật sự muốn phát triển Phật Pháp, mà không phải là bởi vì theo đuổi lợi ích, vì thế bọn họ tình nguyện chìm đắm, đi làm một chuyện nhìn thì có vẻ phiền phức, nhưng sự khó khăn trong đó, khiến cho bọn họ cảm thấy vui vẻ.

Nếu như không có loại kiên trì này, bọn họ cũng không thể nào đi từ tây vực xa xôi đến đây.

“Những lời Phật Tử nói, đúng thật là chân lý, chỉ cho chúng ta một con đường quang minh, nhung mà bần tăng vẫn còn có câu hỏi, người đời trăm trạng thái, lòng người cũng khác nhau, bần tăng tin, làm theo những gì Phật Tử nói, nhất định có thể khiến cho rất nhiều người tin ngưỡng Phật ta, lĩnh ngộ Phật Pháp Đại Thừa, nhưng mà lại không thể nào khiến cho tất cả mọi người đều công nhận… Nếu vẫn có người ngu dốt, không muốn tin ta, vậy thì nên làm như thế nào?

Trong đôi mắt Pháp Giác tràn ngập mơ hồ.

Pháp Giác là một người thông minh, trong đầu ông ta đơn giản suy nghĩ lại một chút, cho rằng những điều Diệp Ninh nói là đúng.

Nếu như Phật Môn thật sự có thể bỏ xuống tôn nghiêm, dựa theo những gì Diệp Ninh nói để làm, vậy thì có được sự công nhận của bách tính, không phải là chuyện khó gì cả. Nhưng mà con người thì khác.

Có chuyện, cho dù là tốt, nhưng có người chính là tràn đầy cảnh giác, người đó chính là không muốn công nhận. Vậy thì ta có cách gì được đây?

Pháp Giác hy vọng có thể tìm được đáp án ở chỗ Diệp Ninh. Nhưng mà Diệp Ninh lại cười.

“Đại sư, đại sư đây là quy chụp mọi chuyện rồi, lòng người khó dò, vốn dĩ chính là khác nhau, mỗi một người đều là cá thể độc lập, pháp lực có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể nào phục chế được một người từ vẻ bề ngoài đến tư tưởng trong lòng đều hoàn toàn giống nhau.”

“Đại sư quá coi trọng được mấy, đại sư hy vọng tất cả mọi người đều công nhận Phật Pháp Đại Thừa, nhưng đó là điều không đúng, đầu tiên, người ít nhất đều có quyền lựa chọn, có người chính là không thích, chính là không muốn, vậy thì cũng không thể nào cưỡng ép, bởi vì đây là lựa chọn của bọn họ; trên thực tế, đại sư không cần để ý những người không tin đại sư, người trên thế gian này nhiều như thế, có thể có một phần mười số người tin đại sư, vậy thì đã là thành tựu lợi hại rồi, đại sư nên bình tĩnh nhìn nhận mọi thứ.”

“Vì sao quét đất? Vì để mặt đất sạch sẽ? Vì sao muốn mặt đất sạch sẽ? Vì tĩnh tâm. Vì sao tĩnh tâm? Tâm tĩnh thì có thể nhìn thấy chúng sinh, nhìn thấy chúng sinh, mới có thể nhìn thấu sống chết, sống có lòng tôn kính đất trời, trong lòng không có gì vướng vận, không có gì lo lắng, không có gì sợ hãi, xa rời mơ tưởng rối rắm, cuối cùng có thể niết bàn.”

Diệp Ninh nhẹ nhàng nói.

Thật ra loại tâm thái này của Pháp Giác, ai cũng đều có, vẫn luôn là muốn làm mọi thứ một cách hoàn hảo, muốn có được tất cả mọi người yêu thích

Nhưng điều này là không thể nào.

Con người có hoàn hảo như thế nào, cũng không thể khiến cho tất cả mọi người đều công nhận.

Ví dụ như nói Diệp Ninh, tuy bây giờ đã có địa vị như vậy, nhưng vẫn là có rất nhiều người hận hắn thấu xương.

Tân chính của hắn, tạo phúc cho rất nhiều người, tương lai còn có thể khiến cho càng nhiều người hơn nữa cảm thấy hạnh phúc, nhưng mà vẫn là có người, cho rằng tân chính là căn bệnh. Lòng người khác nhau, yêu cầu khác nhau, chính là như thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!