“Năm đó Ma Tông diệt vong, theo ta thấy, đúng là tự mình chuốc lấy, điều quan trọng nhất của một thế lực là cá gì? Danh dự của bản thân cùng với tương lai phát triển!”
“Bảy Ma Môn xuất thân từ Ma Tông, vì thế có người nói, Ma Môn thiên hạ đều xuất phát từ Ma Tông, đối với chuyện này, các ngươi cảm thấy tự hào, nhưng mà đối với người của Ma Môn khác mà nói thì sao? Đối với các Ma Môn vừa và nhỏ khác, cùng với các ma tu trong trời đất này thì sao? Bọn họ thật sự thích cách nói này sao? Ma tu quá khác biệt, tuy Tiên Môn ra vẻ đạo mạo, nhưng mà bọn họ ít nhất cũng sẽ ngụy trang vẻ bề ngoài, nhưng mà ma tu thì khác, từ trước đến nay ma tu chưa bao giờ chịu áp chế bản tính của mình, hai chữ dã tính này, mới là nguyên nhân ma tu mạnh mẽ… Vì thế, khi câu nói Ma Môn thiên hạ đều xuất thân từ Ma Tông này tồn tại, thì không khác gì cướp đi niềm tự hào của các Ma Môn khác, bọn họ sẽ thấp hơn một đầu khi đối mặt với Ma Tông!”
Khô Đạo Nhân nghe đến đây, có chút bất mãn.
“Nhưng mà đó là sự thật!”
Diệp Ninh giang hai tay ra.
“Đúng là sự thật, nhưng mà không dễ nghe, phàm là người khai tông lập phái, có người nào không có dã tâm? Bọn họ sao có thể cam tâm vĩnh viễn phục tùng bên dưới Ma Tông? Đặc biệt là Ma Tông còn ngăn cản phát triển trong tương lai của bọn họ, bất luận bọn họ có mạnh mẽ như thế, bóng của Ma Tông ngăn ở trên con đường tiến lên phía trước của bọn họ, tiền bối nói, các Ma Môn lớn sao có thể không coi Ma Tông là kẻ địch của mình chứ? Bọn họ là ma tu, từ trước đến nay ma tu không quan tâm cái gì mà tôn ti trên dưới, bọn họ tràn đầy ngông cuồng, một khi cho rằng Ma Tông ngăn cản con đường của bọn họ, thì nhất định sẽ sinh ra ác ý với Ma Tông!”
Nghe những điều này, người của Ma Tông lại lần nữa rơi vào suy nghĩ. Hóa ra thế mà lại là như thế…
Ma Tông cướp đi vinh dự của người khác, cũng chặn con đường của họ.
Bản thân chỉ biết đấu tranh nội bộ, mà Tiên Môn lại biết đoàn kết, vì thế, đã gieo xuống mầm họa. Tất cả những điều này, hình như hợp tình hợp lý, nhưng mà lại khiến cho người ta có chút đau lòng.
Bởi vì bọn họ biết quá muộn rồi. Sớm biết như thế, cần vì phải làm như lúc đầu?
Khô Đạo Nhân thở dài một hơi, không nói gì nữa.
Khô Đạo Nhân phục rồi, ông ta đang đợi những lời nói tiếp theo của Diệp Ninh, nói như thế nào, thì làm như thế là được.
“Theo ta thấy, Ma đạo muốn phục hưng, mô hình trong quá khứ nhất định là không được, chúng ta phải bảo đảm dã tính của ma tu ở trong tình huống không bị mất đi, cũng nên thiết lập một vài quy tắc, không có quy tắc không thành tiêu chuẩn.”
Diệp Ninh hùng hồn nói.
“Đầu tiên, các đại Ma Môn lúc trước, đều phải nộp thuế cho Ma Tông, đây vốn dĩ là chuyện hợp lý, bởi vì bọn họ đều học được bản lĩnh từ Ma Tông, nhưng mà thuế giao nộp không được quá nặng, nên miễn giảm mức độ lớn, chỉ thu bằng quá khứ một nửa, bảo đảm lợi ích của bản thân đồng thời cũng không đến mức khiến cho những Ma Môn khác không thể nào phát triển.”
Mọi người do dự một lúc, sau đó gật đầu.
Điểm này, bọn họ chấp nhận, lúc trước Ma Tông đúng là có chút quá tham lam, một lúc yêu cầu thượng cống chín phần, khó tránh lòng người phản đối.
“Tiếp đó, Ma Tông nên đi đầu thành lập một lên minh, liên minh này, có thể gọi mà Ma Minh, mỗi một trăm năm, các Ma Môn phái ra đại biểu tham dự đại hội, mỗi người đều có quyền bỏ phiếu, đối với một vài chuyện lớn của Ma đạo, cùng với việc đề ra ý kiến với vấn đề phát triển của mỗi người, nếu như đồng ý, vậy thì bỏ phiếu kín, nhớ rõ, nhất định phải bỏ phiếu kín, cho dù là đi ngược lại với ý chí của Ma Tông, Ma Tông cũng nhất định phải nhận, chủ trì bỏ phiếu nhất định phải là bên thứ ba, ta cho rằng Viện giám sát có thể làm được.”
Diệp Ninh lại lần nữa đưa ra ý kiến. Mọi người sững sờ, điều này có chút khó chịu.
Như thế, không phải là chia đi quyền bính của mình cho mọi người sao? Nhất thời tất cả mọi người đều có quyền lên tiếng.
Tuy địa vị của Ma Tông vẫn cao, nhưng lại không đến mức để cho người khác đến chỗ nói chuyện cũng không có. A điều này…
Nhưng bọn họ vẫn là đồng ý.
Bởi vì bọn họ bình tĩnh suy nghĩ một chút, cảm thấy nếu như bản thân là người của Ma Môn khác, có lẽ sẽ thích cái gọi là Ma Minh này, bởi vì nó mang đến cho bọn họ quyền được lên tiếng.
Điều này ít ít nhiều nhiều, có thể dùng phương thức gọi là hòa bình này, để giải quyết một vài vấn đề khó khăn. Diệp Ninh nhìn thấy bọn họ đồng ý, nói thêm.
“Thứ ba, nếu như có Ma Môn nào đó phát triển rất tốt, nhân tài xuất hiện ồ ạt, khí thế như hồng thậm chí đã lờ mờ có xu thế muốn khiêu chiến Ma Tông, Ma Tông không chỉ không thể áp chế, ngược lại nên giúp đỡ, khi thật sự đạt đến tầng bậc ngang bằng với Ma Tông, thì sẽ tuyên bố với tất cả mọi người, công nhận thân phận Ma Môn nên có, cùng ngồi ngang hàng với Ma Tông, cùng hưởng thụ thượng cống của Ma Môn trong thiên hạ.”