Khi đầu tư tỷ lệ thuận với thu nhập, các ma tu còn có thể chấp nhận, nhưng mà một khi bọn họ muốn thu nhập cao hơn vốn đầu tư ban đầu, vậy thì không thể nhẫn nhịn được nữa.
Đây là không có đạo lý gì để nói, đây chính là bản chất cơ bản nhất của con người.
Thật ra đám người Khô đạo Nhân không phải là không nghĩ thông điểm này, lúc trước bọn họ chỉ là không nghĩ đến phương diện này. Bây giờ bị Diệp Ninh nhắc đến, bọn họ lập tức tỉnh ngộ.
Nhất thời cũng hiểu ra, vì sao rõ ràng Ma Tông nhìn bề ngoài thì là giúp đỡ rất nhiều ma tu, nhưng mà vì sao các mua tu lại hận không thể dồn Ma Tông vào chỗ chết, khi Ma Tông bị Tiên Môn vây công, thế mà lại không có người nào đến cứu viện.
Lẽ nào bọn họ không biết đạo lý môi hở răng lạnh sao? Không! Bọn họ biết.
Nhưng mà ở trong mắt bọn họ, sự uy hiếp của Ma Tông đối với bọn họ, thật ra cao hơn uy hiếp của Tiên Môn đối với bọn họ. Hoặc là nói, nỗi hận của bọn họ đối với Ma Tông, đã vượt qua nỗi hận đối với Tiên Môn.
Như thế, Ma Tông sao có thê không diệt vong?
Nghĩ thông điểm này, trong lòng mọi người đều ớn lạnh, một lão giả nghiến răng nghiến lợi nói.
“Đổi góc độ khác để suy nghĩ, nhưng dựa vào cái gì phải đổi góc độ khác để suy nghĩ? Chúng ta vốn dĩ chính là người của Ma Tông, những tên tặc tử vong ân phụ nghĩa đó, dựa vào cái gì muốn chúng ta nhường lợi ích?”
Ma tu hận Ma Tông. Ma Tông cũng hận ma tu.
Quan hệ trong Ma đạo chính là kỳ lạ như thế. Vì thế nên mới không đấu lại được với Tiên Môn.
Khô Đạo Nhân cũng hừ lạnh một tiếng, nói.
“Cũng là do tháp Trấn Ma mất tích, nếu như lúc đó tháp Trấn Ma vẫn còn, người nào dám hỗn xược?”
Diệp Ninh liếc mắt đã nhìn ra, thật ra đám người này đã nghĩ thông rồi, nhưng mà vẫn như trước có chút cố chấp. Bởi vì bọn họ cũng rất chán ghét ma tu, cảm thấy đám người đó đều là mấy con sói mắt trắng (ý chỉ người vong ân bội nghĩa).
Diệp Ninh lắc đầu, nói.
“Nếu như tháp Trấn Ma ở đó, đúng là các ma tu bắt buộc phải phục tùng Ma Tông, nhưng đó chỉ là áp lực lớn mà thôi, dưới áp lực lớn, lòng người sẽ trở nên càng thêm vặn vẹo, hận ý của bọn họ đối với Ma Tông, sẽ chỉ tăng cao!”
Lúc trước Diệp Ninh không biết tháp Trấn Ma là thứ gì, nhưng mà bây giờ đã biết rồi. Lễ vật nhỏ mà Á Thánh tặng cho hắn, thế mà lại là bảo vật trấn tông của Ma Tông.
Uy lực của bảo vật này mạnh mẽ, lúc trước khi đại chiến với Tiên Môn, tháp Trấn Ma vô cùng vững chắc, có thể cứng rắn chống lại mấy kiện tiên khí thượng cổ, từ đó có thể thấy rõ vật này phi phàm.
Nhưng tác dụng lớn nhất của tháp Trấn Ma, thật ra vẫn là áp chế đối với ma tu.
Phàn là người tu hành Ma đạo, đứng trước mặt tháp Trấn Ma, thực lực đều sẽ bị suy yếu.
Bảo vật này vốn dĩ chính là ma khí từ thời kỳ thượng cổ Trấn Ma vì để thống trị Ma Môn trong thiên hạ, mới luyện chế ra, chỉ cần có ma tu dám ngang nhiên phản kháng, tháp Trấn Ma xuất hiện, lập tức có thể trấn áp.
Lâu dần, ai cũng đều không dám phản kháng Ma Tông nữa.
Bây giờ tháp Trấn Ma được tìm thấy, đã mang đến cho bọn họ không ít tự tin. Nhưng mà Diệp Ninh lại rất không coi trọng chuyện này, nói.
“Áp chế tàn nhẫn, chỉ sẽ tăng thêm thù hận, người là có cực hạn, mọi người áp chế càng mạnh mẽ, sẽ càng sản sinh ra tâm lý phản nghịch.”
Khô Đạo Nhân chau mày hỏi.
“Nhưng mà có tháp Trấn Ma trong tay, cho dù bọn họ phản nghịch, thì có tác dụng gì chứ?”
Khô Đạo Nhân cảm thấy, nắm đấm lớn chính là vương.
Ta có tháp Trấn Ma trong tay, ta chính là có thể ép cho các ngươi không thở được. Không phục? Không phục thì cứ nhịn đi!
Diệp Ninh búng tay, hỏi.
“Tháp Trấn Ma là do Ma Tông tạo ra từ thời thượng cổ, vậy thì ta hỏi tiền bối, vì sao Ma Tông thượng cổ lại diệt vong?”
Một câu nói, đều khiến cho bọn họ không nói được gì.
Bọn họ căn bản không trả lời được.
Thế giới này không có thế lực nào mãi hưng thịnh mà không suy tàn, trong mười ba tông Tiên Môn có rất nhiều tông môn đều có lịch sử lâu đời, nhưng cũng không phải là vĩnh viễn đều ở trên đỉnh kim tự tháp, vẫn là có lúc thăng trầm.
Ma Tông cũng là như thế.
Thời kỳ thượng cổ đã từng xưng bá, sau đó xuống dốc, thậm chí là thiếu chút nữa diệt vong. Sau này vào một thời điểm thích hợp, hậu nhân của Ma Tông lại trỗi dậy.
Sau đó lại xuống dốc…
Đây giống như là một vòng rồi lại một vòng luân hồi. Lặp lại hết lần này đến lần khác.
Thấy bọn họ không trả lời được, Diệp Ninh cười cười, nói.
“Đây chính là vấn đề, chúng ta nên học được cách rút ra bài học từ lịch sử, mỗi lần Ma Tông thăng trầm, đều là đang chứng minh với mọi người, không phải dựa vào thể chế tàn bạo và vô tình để chèn ép, là có thể vĩnh viễn huy hoàng, rồi sẽ có lúc bị xuống dốc, hậu quả xấu mà mọi người tự ấp ủ, cuối cùng vẫn là cần phải tự mình nuốt xuống.”